Nỗi buồn thắng cuộc

Tháng tư ,tháng  lịch sử của  dân tộc Việt nam lại quay về với hàng ngàn, hàng vạn ký ức, cảm nghĩ, chuyện kể , hình ảnh, bài viết  qua hàng vạn trang sách báo không chỉ ở Việt nam, trên mạng Web mà khắp nơi trên thế giới.

Khi nhận định về chiến tranh Việt nam giới báo chí,văn học trên thế giới đã công nhận chưa có cuộc chiến nào trên thế giới làm tốn  nhiều  giấy mực  hơn cuộc Chiến tranh ở Việt nam.

Những quyển sách, bút ký có tính lịch sử hay phóng sự  được độc giả tìm đọc và đánh giá cao  thường mang  tính trung thực, tầm nhìn khái quát và tính nhân bản .

Sách viết về  chiến tranh Việt Nam có các đặc tính vừa nêu trên và được cả thế giới biết nhiều có lẽ  là sách của  hai tác giả đều là phóng viên, một người  Pháp , ông Pierre Darcourt với quyển Vietnam, qu’as-tu fait de tes fils?

(Pierre Darcourt,đã được dịch giả Dương Hiếu Nghĩa dịch ra với tựa đề  Việt Nam quê mẹ oan khiên

(nhà xuất bản Tiếng Quê Hương –2007)

 Và phóng viên người Đức- Peter Scholl-Latour với quyển Der Tod im Reisfeld ( Deutsche Verlags-Anstalt-1979)

( tạm dịch : Cái chết trên cánh đồng lúa).

Nhìn lại   riêng cho Việt nam, những tác phẩm  viết về cuộc Chiến tranh Việt Nam được thế giới biết

và  nhắc nhở gần như quá hiếm hoi .

Có thể nói sách được nhiều người  ngoại quốc đọc nhiều về Chiến tranh Việt nam chỉ có thể kể vẽn vẹn là quyểnNỗi buồn chiến tranh „ của   nhà văn Bảo Ninh, một quyển sách không dầy đúng với tầm vóc  lịch sử của cuộc Chiến tranh Việt Nam.

Tại sao  chỉ có quyển sách  viết về Nỗi buồn của cuộc chiến  được nhắc đến, trong khi nhiều quyển sách của những vị tướng Bắc Việt trực tiếp tham gia đánh trận viết  kể về  cuộc chiến thắng hào hùng hầu như không ai  nhắc đến ?

Có lẽ chúng chỉ được sử dụng như những tài liệu lịch sử, để tra  cứu chứ không hề  là tác phẩm nhân văn, những tác phẩm nêu được tình cảm con người trong cuộc chiến  và sau cuộc chiến.

Chiến tranh  không thể  vui vẽ vì chỉ là những cảnh chém giết, người chết, máu đổ, lệ rơi, ly tan, đổ nát.

Nhưng tại sao khi  cuộc chiến  kết thúc vẫn không mang lại  niềm vui tiếng cười trọn vẹn cho cả dân tộc ?

Có phải từ nỗi buồn của hàng triệu người dân miền Nam sau 75  phải chịu cảnh  tù đày, chịu  thảm họa vượt biên .

Nỗi buồn  cho một chế độ có chính nghĩa  dân chủ tự do bị bóp chết tức tưởi , bị thay thế bằng chế độ độc tài, độc đảng.

Có phải  từ nỗi buồn khi cảnh xã hội thanh bình tươi đẹp mơ ước dần dần  hiện ra  trong thực tế là một xã hội hổn loạn ,
đầy rẫy những chuyện  bức xúc.

Cảnh đất nước phát triển đi thụt lùi.  Sau  hằng chục  năm với biết bao tiền của tài nguyên, công sức đã đổ ra, kết quả  chỉ là mong được sánh vai cùng Thái Lan, một vị trí trước 75  chế độ VNCH đã đạt được tại miền Nam Việt Nam.

Trong nhiều gia đình Việt Nam, trên khắp miền đất nước, từ hoàn cảnh lịch sử, có rất nhiều gia đình  có  cha , con, chú, bác, anh em, họ hàng  thân quyến đứng ở hai thế đối lập nhau.

Niềm vui thắng cuộc trọn vẹn không khi chính người thắng cuộc phải nhìn  cảnh cha chú, bác, anh, em bà con bị đưa đi học tập cải tạo và chết trong cảnh ngục tù ?

Niềm vui  thắng cuộc có  còn  không trước cảnh   họ hàng, bà con  ,bạn bè của mình và ngay chính gia đình mình từ từ dắt díu đi lưu lạc nơi xứ người ,tha phương cầu thực .

Niềm vui  có không trong gia đình có những người  đứa con gái  để cải thiện kinh tế cho gia đình phải lấy chồng  Trung quốc, Hàn quốc và bị đọa đày như nô lệ.

Niềm vui  có không ở những gia đình bị đẩy  về vùng đồng hoang vu, trơ trọi không có khả năng sinh sống nơi Kinh tế mới .
Hay sau bao năm nhọc nhằn tạo dựng  trong phút chốc sự nghiệp, của  cải bị  cướp đoạt mất trắng qua quyền lực, vũ lực với tên gọi  „giải phóng mặt bằng cải tạo công thương nghiệp “?

 Tháng Tư luôn là tháng buồn thảm đối với nhiều người dân Việt nam .

Dù  trời có mưa hay nắng, dù nơi xứ người cảnh vật đang chuyển đổi sang mùa Xuân với bao hoa lá xinh đẹp đang đua nở  vẫn  không  xóa tan được nỗi buồn quá lớn trong tâm tư những người Việt  có lương tâm  và yêu lẽ phải khi nghĩ về  đất nước, quê hương.

Người ta có  thể không có cảm giác chia sẻ với nỗi khổ đau của những nạn nhân vượt biển, những người bị đày đọa trong các trại cải tạo, nhà giam, những người bị cướp đoạt tài sản khi người ta đứng ở vị trí của người cướp đoạt tài sản, hay đồng lõa.

Người ta  sẽ thấy tự hào với tư cách thắng cuộc của mình và  hân hoan chào mừng.

Nhưng người ta khó thể viết nên những quyển sách được nhân loại, thế giới  chú ý đọc khi sách có nội dung ca ngợi chiến thắng mà  qua đó hàng triệu người đồng bào  ruột thịt của họ phải chết  và đưa đến kết quả cả dân tộc bị dẫn đi vào con đường sống dưới chế độ độc đảng, độc tài .

Người ta khó thể viết  sách có lý lẽ để ca ngợi chiến thắng của một  chủ nghĩa sắt máu, không tưởng đi tiêu diệt một nền cộng hòa có tự do dân chủ .

Những người lính bộ đội tham gia chiến tranh  năm nào ngày nay không khỏi ngậm ngùi khi thấy „lá cờ kẻ thắng cuộc“ cắm bơ vơ trên túp lều của những người dân bị cướp đất ở Tiên Lãng, Xuân Quan.

Khi thấy ở những khu đô thị trên khắp Việt nam những bảng chữ  hiệu Việt từ từ  được thay bằng bảng hiệu chữ Tàu.
Trên Tivi , phim ảnh  những thước phim lịch sử Việt Nam quá ngắn ngủi so với  hàng trăm thước  phim bộ nhiều tập  với đầy đủ chi tiết  lịch sử  của Trung quốc.

Ý nghĩa thắng cuộc có còn không qua các diễn biến nêu trên ?

Đúng như nhận xét sắc sảo của ký giả  Peter Scholl Latour đã ghi  trong đoạn viết về Việt nam vào năm 1976 .

Chỉ một năm sau ngày „ Giải phóng“ dưới sự  kiểm soát nghiêm nhặt của chánh quyền Việt nam đương thời,  ông đã  ghi nhận những tin tức, câu chuyện về những trại cải tạo , những trại cưởng bức phục hồi nhân phẩm  ở Sàigòn .

Về chuyến tham quan hang  Pác pó bị cấm,  vì  nơi này và vùng  biên giới Việt bắc  ngay trong thời điểm 1976 đã là những vùng  ngoài tầm bảo đảm an ninh của Việt nam.

Mối liên  quan  với người Mèo của tướng Chu văn Tấn , vị  tướng đã bị hạ bệ  ngay trong thời điểm đó,  đi cùng với mối lo ngại  đang lớn dần, không tránh khỏi  về  „ kẻ thù phương bắc“ của chính quyền VN .

Niềm vui  về một  chiến thắng lịch sử với sự hy sinh  của hàng triệu người Việt Nam dần dần đổi qua vị trí khác và biến thành“ Nỗi buồn thắng cuộc“.

Trong đoạn kết thúc chuyến đi ghi phóng sự một năm  sau chiến tranh tại Việt Nam, sau khi chứng kiến đủ cảnh  khổ của dân chúng từ Nam chí Bắc, cảnh dân miền Nam bị lâm vào hoàn cảnh  cải tạo, cảnh ở biên giới phía bắc đã phải đối đầu với người „ anh em phương Bắc „ của mình , ký giả  người Đức  đã ghi lại cảnh từng đoàn người lặng lẽ vào thăm Lăng Chủ tịch  Hồ chí Minh , với câu cảm nghĩ mà hiện nay đã là cảm nghĩ của nhiều người từng có mặt trong „đoàn quân thắng cuộc  „ :

„ Hỡi người đã mất,chiến thắng của nhà ngươi đang nằm ở đâu“ ?

Câu này theo ông  là câu nên được khắc lên nền đá hoa cương của Lăng chủ tịch Hồ chí Minh.
Cũng là  câu giải thích tại sao có „Nỗi buồn thắng cuộc “ cho cả dân tộc .

 Trong ngày 30.04 năm nay,  chúng ta hãy đọc lại đọan văn phía dưới , và dành vài phút mặc niệm tưởng nhớ  không chỉ đến  những người  bỏ mình trong cuộc chiến mà  cả  cho những nạn nhân sau cuộc chiến, những người  phải bỏ xứ đi vượt biên, hay chết trong  những trại ngục  tù:

´ Nhớ lúc tàu vượt biên đụng cái rầm vào bãi đá của bờ biển Mã Lai, vợ chồng con cái mặt mày tái xanh, nín thinh ôm nhau chờ chết. Ai dè đáy thuyền mắc vô cọc đá nhọn, bị sóng đánh dạt qua dạt lại, nhưng tàu không bị bể, không bị sóng cuốn trôi, nhưng bị nước vô. Tình hình rối loạn, mạnh ai nấy chạy, nấy la, nấy khóc. Bọn thanh niên chen lấn nhau nhảy xuống biển vù vù, chỉ còn đàn bà, đàn ông ốm yếu và con nít thất thần nhìn nhau không biết làm sao để ra khỏi tàu. Ba đứa con như ba con gà con ốm nhách dơ xương ướt nhẹp, nắm chặt mớ tóc rối bời của mẹ khóc nức không thành tiếng. Ông chồng ngồi bên cạnh, líu quíu đứng lên, nhưng đổ nhào, hoảng hồn đưa đôi mắt lo âu sâu hoắm dò hỏi chung quanh. Tui thử đứng lên, hai chân cũng bất khiển dụng, té quẹo bên hông. Mấy người xung quanh hồ nghi và cũng quờ quạng đứng không muốn nổi, thôi… đi bốn chân cho an toàn, ra khỏi tàu rồi tính. Có tiếng la: “Bà con ơi, tàu cặp bến rồi, thấy đất liền rồi.” Mọi người đang bò lổn ngổn trên sàn tàu, ngừng lại một giây, sau đó bò nhanh hơn về phiá mũi thuyền, nơi phát ra tiếng nói. Trời ơi! nụ cười! Nụ cười hồi sinh tươi còn hơn bông hồng nở. Có bà già vì cười quá mà đôi môi bị khô vì gió và nước biển đã nứt ra chảy máu ròng ròng. Có tiếng ông chồng tui réo: -Má con bây bò lẹ lên, ba xuống tới đất rồi nè!“ ( trích trong Web )

30.04.1975-

Dương Hoàng Mai

Munich

30.04.2012

Tài liệu tham khảo :

Cuộc chiến không ai thắng

 http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=7026&rb=0307

 Phim ảnh về chiến tranh

 http://url9.de/AKX

 Sách:  

1)Việt nam Quê Mẹ Oan khiên của

    Dịch giả Dương Hiếu Nghĩa

  Nhà Xuất bản : Tiếng Quê Hương

2) Der Tod im Reisfeld

     Peter Scholl Latour

   Deutsche Verlags Anstalt

Advertisements

Hãy ghi ý kiến, thắc mắc của bạn vào đây:

Trage deine Daten unten ein oder klicke ein Icon um dich einzuloggen:

WordPress.com-Logo

Du kommentierst mit Deinem WordPress.com-Konto. Abmelden / Ändern )

Twitter-Bild

Du kommentierst mit Deinem Twitter-Konto. Abmelden / Ändern )

Facebook-Foto

Du kommentierst mit Deinem Facebook-Konto. Abmelden / Ändern )

Google+ Foto

Du kommentierst mit Deinem Google+-Konto. Abmelden / Ändern )

Verbinde mit %s