SÀI GÒN TRƯỜNG CA

Saigon

Duyên Anh

Sài gòn ơi, nay mới thật yêu em

Xưa đã yêu rất mướt rất mềm

Đã tha thiết chỉ gọi là tha thiết

Chưa cuồng điên, dại rồ, mãnh liệt

Vẫn ngỡ tình yêu khói nắng mơ hồ

Vẫn tưởng tình yêu bọt nước hư vô

Nên mới có bây giờ ta sám hối

Ta tình nguyện lưu đầy chuộc lỗi

Bởi mãi rong chơi nên đánh mất Sài gòn

Bởi trót lơ là làm héo đóa môi son

Làm suối lệ thành đại dương nước mắt

Hạnh phúc trong tay ta vừa vuột mất

Em gọi ta về hiu hắt dặm đường xa

Ta những chàng trai của Sài gòn mở hội hôm qua

Của hôm nay đề lao, tập trung lao cải Của Sơn La, Lai Châu, Lào Kay, Yên Bái Của Ninh Bình, Vĩnh Phú, Gia Trung Của Kàtum, Thanh Nghệ, Phước Long Của Trảng Lớn, Vườn Đào, Đồng Tháp Của Chí Hòa, Hàm Tân, Sa ác Của Gia Rai, Xuyên Mộc, vân vân Hỡi Sài gòn, người tình chói lọi chân dung

Em gắng đợi ta về trong nỗi nhớ .-

Anh hỏi trời cao Trời cao hớn hở

Anh chỉ đất thấp Đất thấp mặn nồng

Có tình yêu, hạnh phúc nào già không

Trời đất nói hạnh phúc, tình yêu nghìn năm son trẻ

Và thành phố anh yêu cũng nghìn năm như thế Sài gòn ơi, em trẻ mãi chẳng già

Anh sẽ về thắp sáng ngọn đèn xưa

Vẽ lại chân dung em bản đồ giáo khoa thư địa lý

Viết tên em Sài gòn hoa phong nhụy Sài gòn tình thơ anh

Sài gòn ấu thơ anh Sài gòn mưa tâm tư

Sài gòn nắng tâm tình Sài gòn mênh mông

Sài gòn vời vợi Sài gòn rất tươi Sài gòn thật mới

Thế giới ơi, tôi không mất Sài gòn!

Duyên Anh

Bài đọc thêm:
HỒI KÝ- SÀI GÒN NGÀY DÀI NHẤT
CỦA DUYÊN ANH

http://url9.de/C2C

Advertisements