Hãy lên tiếng

DoThiMinhHanh

Đỗ Thị Minh Hạnh, vì đấu tranh cho quyền lợi công nhân đã bị kết án 8 năm tù giam và hiện đang bị đày đọa tàn nhẫn trong chốn ngục tù CS.
Chúng ta không thể im lặng trước tình trạng một cô gái trẻ yêu nước bị đánh đập tàn nhẫn như thế chỉ vì lòng yêu đồng bào,lòng can đảm không khuất phục bạo quyền.

Hãy lên tiếng phản đối và đòi trả tự do cho Đỗ thị Minh Hạnh. 

Bài viết dưới trích từ nguồn : http://vietnamhumanrightsdefenders.net/

của Lê Quang Liêm

Tôi đang nằm trên giường bịnh, gia đình Dương Thị Tròn đến thăm. Họ vừa thăm Dương Thị Tròn ở khám đường Xuân Lộc (Đồng Nai) về và họ tường thuật lại cho tôi nghe một số nhỏ nữ tù nhân lương tâm (tôn giáo) được dồn về giam chung một căn trại gồm: Dương Thị Tròn, Mai Thị Dung, Đổ Thị Minh Hạnh, Trần Thị Thúy (4 người này là tín đồ PGHH) , bà Phương và Đổ Thị Hồng (tù nhân chính trị) và 2 tù nhân thường phạm, tất cả là 8 người. Hai thường phạm có lẽ là để làm nội tuyến theo dõi 6 người kia và thực hiện những chỉ thị ngầm của Ban Quản Giáo. Trong 6 tù nhân lương tâm , thương hại nhất là Mai Thị Dung và Đổ Thị Minh Hạnh đang bị mang bịnh hiểm nghèo mà không được Ban Quản Giáo nhà tù cho đi chữa trị đúng mức.
Nghe kể lại mọi chuyện trên tôi vô cùng xúc động, phải ngồi dậy viết mấy dòng chữ này chia sẽ nỗi niềm thống khổ với người bất hạnh.
Nói đến chế độ lao tù của đảng cộng sản thì có thể nói là địa ngục trần gian. Bản thân tôi cũng đã bị 5 năm tù và 5 năm quản chế. Năm năm tù thì ở trong một nhà tù nhỏ với muôn ngàn phân biệt đối xử vô nhân đạo. Năm năm quản chế thì ở một nhà tù lớn đầy dẫy hình thức trói buộc , không còn biết tự do của quyền làm người là gì ?
Trong 6 người kể trên, theo như thân nhân của Dương Thị Tròn thuật lại thì có lẽ Đổ Thị Minh Hạnh là khốn khổ nhất vì đau nữa bên ngực, có khi một buổi, có khi một ngày, bên ngực đau đó “lói” lên là ngất xỉu vài phút mới tỉnh lại, điếc 1 lỗ tai, tay chân lỡ loét mà xin khám bịnh , dù là rất nhiều lần, vẫn bị quản giáo nhà tù từ chối. Thật là vô nhân đạo. Lý do ngược đãi này là vì Đổ Thị Minh Hạnh thường hay phản kháng hành động bất công , cưỡng chế của nhà tù nên bị ban quản giáo căm hờn nên âm thầm tổ chức các tù nhân hình sự kiếm chuyện gây gổ đánh đập Minh Hạnh ngất xỉu nhiều lần thành mang bịnh nội thương hiểm nghèo, nhưng cũng không được nhà tù cho đi chữa trị.

Vậy Đổ thị Minh Hạnh là ai?

Là một cô gái lứa tuổi đôi mươi , sinh viên đại học, chỉ còn vài năm nữa là ra trường, nhẹ nhàng bước lên nấc thang vàng son của tuổi trẻ , đặt chân lện đài lợi danh danh lợi như bao nhiêu thanh niên nam nữ hằng mơ ước . . .
Nhưng Đổ Thị Minh Hạnh thì không !
Vì thấy tiền đồ Tổ quốc mù mịt, dân tộc nhất là giới nông dân bị cướp đất vườn, giới công nhân lao động bị bóc lột đến tận xương tủy . . . nên đành rởi bỏ ghế nhà trường để dấn thân vào con đường đấu tranh vì chánh nghĩa đầy dẫy gian truân và nguy hiểm . . . và dưới đây là hình ảnh trong một quá trình “vì Nước vì Dân” của cô gái trẻ: Đổ Thị Minh Hạnh.

-Năm 18 tuổi cô đã giúp đỡ cho những người dân oan Lâm Đồnglàm đơn khiếu kiện đất đai.

-Năm 2005 cô đến Hà Nội giúp đỡ dân oan khiếu kiện đất đai, bị công an bắt giam và tra tấn nhiều ngày tại Hà Nội. Sau đó được gia đình vận động bảo lãnh về và bị nhà cầm quyền cộng sản địa phương giam lõng để theo dõi ở tại Di Linh, Lâm đồng.

-Khi hay tin nhà cầm quyền cộng sản VN cho tàu cộng khai thác beauxite tây Nguyên, Hạnh đã bí mật cùng với bạn trai là Nguyễn Hoàng Quốc Hùng đến tận nơi chụp ảnh các nông trường của Tàu cộng tại đây và chuyển hình ảnh đi toàn cầu qua mạng internet.

-Năm 2007, Minh Hạnh đã tổ chức cho công nhân người Việt bị áp bức tại các công ty nước ngoài để biểu tình và đình công để được tăng lương và an toàn lao động.

Tháng 12 năm 2009, Minh Hạnh đã bí mật sang Campuchia , Thái Lan để đến Malaysia tham dự Đại Hội (kỳ 2) của ỦY BAN VỀ NGƯỜI LAO ĐỘNG VN.

-Tết 2010, Hạnh cùng với 2 người bạn trai là Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương và 1 số bạn bè rải truyền đơn NGÀN NĂM THĂNG LONG , lấy bí danh là Hải Yến, Hạnh đã trả lời những cuộc phỏng vấn của các đài: VOA, RFI, RFA, BBC . . . tố cáo nhà cầm quyền csVN và nguy cơ mất nước do hiểm họa xâm lăng của Tàu cộng.

-Tháng 2 năm 2010, Minh Hạnh bị bắt và bị cáo buộc “xúi giục” công nhân của 1 công ty giày da tỉnh Trà Vinh tổ chức đình công.

-Ngày 27/10/2010 Đổ Thị Minh Hạnh bị xử 7 năm tù giam với tội danh : “phá rối an ninh trật tự nhằm chống lại chánh quyền nhân dân (điều 89 Bộ Luật Hình Sự) và tội rải truyền đơn kích động công nhân đình công , biểu tình, phá hoại tài sản doanh nghiệp theo chỉ đạo của Trần Ngọc Thành, người đứng đầu tổ chức “Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động” .

Ngày 12/12 năm 2011, giải Quốc Tế Nhân Quyền VN được tổ chức tại Úc, đã trao trao tặng giải này cho TS Cù Huy Hà Vũ và Đổ Thị minh Hạnh.
Vào đầu tháng 7 năm 2013, qua một cuộc trao đổi với Ngoại Trưởng VN Phạm Bình Minh tại Hội nghị Asean ở Brunli, Ngoại Trưởng Úc Bob Carr yêu cầu trả tự do cho Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đổ Minh Hạnh và Đoàn Huy Chương với lời lẽ rằng:
“Chúng tôi đặt nặng tầm quan trọng cho việc bảo vệ quyền tự do lập hội và tự do thành lập công đoàn”- Tôi  yêu cầu VN thả những người này.

DoThiMinhHanh14-danlambao

Sơ lược một ít thành tích đáng khâm phục của Đổ Thị Minh Hạnh có thể ai cũng nghĩ rằng số bạn gái trẻ như vậy kể ra rất hiếm.

Nay Hạnh đang lâm vào cảnh khốn cùng, làm sao ta yên tâm ngồi ngó.

Tôi nghĩ chúng ta những bậc đã lão thành hay sắp lão thành có bổn phận phải vun trồng mấm non có` tâm hồn yêu nước để có thể thay thế chúng ta.

Nghiêng hai vai gánh nặng non sông,
Vớt trăm họ lầm than bể khổ.
Lời Đức Huỳnh Giáo Chủ

Chúng ta phải tích cực ủng hộ và bênh vực giới trẻ trong mọi tình huống, để cho giới trẻ thấy rằng sau lưng họ còn vô số bậc lão thành tiếp trợ để họ mạnh dạn xuất hiện ngày càng nhiều để lật đổ một chế độ cộng sản độc tài toàn trị và ngăn chận hiểm họa Tàu cộng luôn luôn muốn thôn tính đất nước ta.
Với tư cách một chiến sĩ lão thành, 94 tuổi, tôi đã từng đương đầu với đảng CSVN suốt gần 70 năm, tôi xin thành khẩn kêu gọi:
-Toàn thể đồng bào VN trong và ngoài nước thuộc các tầng lớp thức giả , Hội đồng Liên Tôn Vn,các tổ chức chính trị, các Hội đoàn, sinh viên học sinh , nông dân, lao động nhất tề lên tiếng đòi hỏi nhà cầm quyền cộng sản VN phải trả tự do hay ít nhất phải cho Đổ Thị Minh Hạnh, Mai Thị Dung được người nhà bảo lãnh ra chữa bịnh ở ngoài nhà tù.

– Ủy Hội Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc.
-Các tổ chức Nhân quyền khắp thế giới.
-Chánh phú các quốc gia tự do và Quốc Hội, nhất là Chánh Phủ Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ, Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo Chánh Phủ Hoa Kỳ và Quốc hội.
-Liên Hiệp Châu Âu.

-Các Cơ quan truyền thông quốc tế.
-Báo chí không biên giới.

Vui lòng vì lòng nhân đạo dùng uy tín và khả năng của mình can thiệp với nhà cầm quyền CS VN về vụ Đổ Thị Minh Hạnh, Mai Thị Dung Dương Thị Tròn, Trần Thị thúy . . . là những người “vô tội” chỉ có đòi quyền “Tự Do Tôn Giáo’.
Ngày 26 tháng 8 năm 2013

TM Giáo Hội PGHH Thuần Túy
Hội Trưởng Trung ương

LÊ QUANG LIÊM

DO-Thi-Minh-Hanh

Lá thư từ nhà tù của Đỗ Thị Minh Hạnh

«…“: „VRNs (27.08.2013) – Đồng Nai –

Ba kính yêu của con!
Đã nhiều lần con viết thư về cho ba nhưng có lẽ thất bại. Con biết hiện giờ ba đang rất lo lắng cho nên con nghĩ thêm lần nữa viết thư cho ba. Hy vọng mười lá thư thì cũng phải có một lá.
Ba kính yêu của con!
Con đang cố diễn đạt làm sao cho ba hiểu con và hoàn cảnh trong này.
Chắc ba và anh chị không hiểu lý do tại sao con không chịu lao động phải không? Vậy thì con sẽ nói rõ cho ba và anh chị hiểu.
Ở Hàm Tân, con thoải mái, làm việc theo ý thức, không bị ép buộc gò bó. Việc chuyển trại là dự đoán từ trước từ chị em bạn tù vì con biết quá nhiều chuyện của trại. Nay bị chuyển lên đây lao động vất vả.
Không phải con sợ vất vả mà sức con yếu, đau ốm, phần con không phục cách làm việc nơi này và không khuất phục bức ép nào.
Và điều này còn liên quan đến danh dự người đấu tranh. Tất cả công việc họ áp đặt con làm đều liên quan va chạm đến tập thể. Nếu có sơ sót gì thì tập thể có thể trì triết, hạ nhục, có khi dẫn đến… vũ lực.
Thật lòng, con không nghĩ rằng mình lại được chứng kiến phương thức sử dụng tù trị tù, tù xử tù mà con trở thành một minh chứng.

Ngay bữa gặp đầu tiên tại phòng giáo dục một cán bộ tỏ vẻ áp đảo nhưng con đâu ngại họ chỉ làm thế với người yếu bóng vía mà thôi.
Trong mấy ngày đầu, con không ra điểm danh buổi sáng. Họ không nói gì, cũng không ai đến động viên. Thì ngày 3.05, sau thăm gặp ngày 2.05, thì họ bắt chị em phơi nắng nếu con không ra ,cán bộ trực trại cầm còng số tám xông vào nhà tắm lôi con không mảnh vải. Con chống lại hành động đó, họ quát nạt và giao còng cho một phạm nhân vào giơ còng đánh con. Con la lớn “Trại giam sử dụng tù đánh tù”. Sau đó, con ra ngoài, mọi người bức xúc cho là tại con mà họ bị phơi nắng nên chửi con: ‘Đồ con đĩ, con quỉ”… Các cán bộ đứng đó nhếch mép cười. Con la lớn: Trại giam sử dụng tù xử tù, sau đó đám đông xông vào buồng giam đánh con nhưng một cô trật tự cản lại. Mấy cán bộ nhìn lại ngó, bỏ đi mặc con la to bất mãn. Chiều hôm đó, cán bộ an ninh tên Giang (người coi thăm gặp hôm đó) gặp con, thái độ thấy khó ưa. Mẹ Dương Thị Tròn khuyên con nên ra điểm danh, nên hôm ngày 4.05 con ra và la lớn: Tôi ra đây không phải vì sợ các người mà tôi không muốn vì tôi mà chị em bị cộng sản bắt phơi nắng, bị hành hạ. Việc xử dụng tù xử tù là hành động đê hèn, bỉ ổi, vô liêm sỉ đối với cô gái nhỏ bé như tôi, thật là đáng khinh bỉ.Vài ngày sau, con bể đội, vào đội 2 đội đạp điều. Nhưng được gởi tại buồng giam đội 25 + 26 là hai đội có nhiều tiền án tiền sự và án cao. Và chị em ai cũng hiểu mục đích của họ đưa con vào đó.

Khi con vào buồng giam, con được xếp ở trên lầu với chỗ nằm 6 tấc 2, vừa để đồ, vừa nằm, sinh hoạt, ăn uống. Lại không đủ thước tất mắc mùng và múc nước. Con lên lầu gặp cán bộ yêu cầu đúng quy định 2m2. Con yêu cầu chuyển buồng. Và có sự cãi vã. Một lát sau, cán bộ vào phòng yêu cầu chị em nằm chật lại, chừa chỗ rộng cho con. Sao con có thể chịu vậy.
Con không thể để vì con rộng mà họ chật hơn 6 tấc vì vậy con chấp nhận nằm chật.
Qua hôm sau, CBQG đội 2 (Phương) đến gặp con. cán bộ nói con hiện ở nhà con nói con không nhận công việc trực vệ sinh (chà toa lét, quét dọn buồng, canh giờ cơm nước, lấy quần ào cho hơn 50 người), trách nhiệm cao, con không nhận con cũng không đạp điều. Thì chiều ngày 09.05, tự quản kêu con sáng mai đi làm. Con nhất định sẽ không nhận việc này. Sáng hôm sau, con ăn mặc đàng hoàng cầm theo tô chén xuất cổng. Nhưng con nghĩ là Bom bảo CBQG làm bàn đạp điều cho con ra làm. Chị em bảo là liệu nó có làm không? Bom trả lời: “chẳng lẽ tập thể lại thua con bé đó”. Đó là những gì họ kể với nhau con nghe lỏm được. Thế là con yêu cầu làm việc. Cán bộ kêu chị trật tự bảo con đi làm. Con bỏ vào, thay quần áo ở nhà. CBQG Phương vào gọi con, con nói không đi và đòi gặp Bom. Cán bộ đó bảo nếu con không ra thì đội không được xuất cổng.
Và nếu không xuất cổng sớm thì họ không hoàn thành mức khoáng. Điều đó khiến họ bức xúc. Trong giờ xuất cổng họ để mặc chị em chạy đổ vào khu sau vào phòng lôi con đi. Con không thể để họ sử dụng tập thể khống chế con lần nữa nên con nằm lì và nói chị em: “Em chỉ có thể nói lời xin lỗi các chị, em không thể làm khác, các chị hãy đấu tranh với cán bộ. Không thể vì em mà bị liên lụy. Đây là cách thức mà CB.”

Thế là trong đám đông, một chị đạp mạnh vào đầu con, đạp mạnh xuống nền, một chị đạp vào lưng và vai, môt chị đạp vào mông làm con đau phần dưới. Con choáng váng và không hề đánh trả.

Vì con hiểu họ vì bức xúc, vì nhận thức chưa cao, bị sử dụng các cán bộ không hề có mặt trong khu. Và chẳng ai làm chứng. Đầu con ê buốt nhưng tinh thần con càng mạnh mẽ. Sau đó 2 người vào buồng kéo con, con vẫn nằm, một trong hai người cầm gàu múc nước đập vào đầu con làm bể nát cái gàu. Sau đó kéo con rớt xuống đập mạnh vào cầu thang. Ra đến cửa buồng, một đám người kéo xe đẩy xuống, bế con lên xe đẩy trật tự đóng cửa nhốt con lại đẩy ra như một con thú bị nhốt trong chuồng trước tập thể chị em. Để con ở nhà làm việc.
Chiều hôm đó, mấy chị đội 25+26 đi làm về kéo qua buồng Đ2 là những người đánh con. Rất nhiều chị em đến quan tâm hỏi han, xem đầu con bị đau ra sao và xin thuốc cho con. Họ vô cùng bất mãn việc đối xử với con như vậy. Qua họ con biết tên người đánh con là ai.

Ngày thứ 7 họp đội. Đây là cơ hội cho kẻ lập công thay cho cán bộ mổ xẻ. Nhưng tất nhiên, con lên tiếng phản đối và yêu cầu việc của tôi tôi chịu trách nhiệm, đừng để vì tôi mà chị em bị ảnh hưởng. Chưa kể sáng đó, cán bộ lại tiếp tục dùng cách đó để ép con đi làm nữa nhưng thất bại, chị em lên tiếng phản đối. Việc đánh con, cán bộ quản giáo có nói là chị cứng đầu thì để tập thể xử lý chị cán bộ Giang thì nói, việc giáo dục phạm nhân dựa trên giáo dục tập thể. Sau đó họ đề xuất kỉ luật nhốt con 7 ngày. Các chị em trong buồng lo lắng cho con.
Họ quan tâm khiến con cảm động. Sau đó họ đọc kỉ luật cảnh cáo.
Họ ép con làm trực sinh và con không làm. Con đã quyết và không thay đổi. Sau hành động của họ, con nhất quyết không làm gì.

Tuy nhiên con vẫn giúp người già yếu bằng tình cảm và khả năng của con.
Cán bộ Giang xúc phạm điều đó là “bố thí”.

Mẹ Tròn, PGHH và Chị Dung lo cho con nhiều, Cô Hồng thì phải đạp điều vất vả. Cô Hồng khổ, chẳng ai nuôi. Vì vậy nên hiền, họ bảo sao nghe vậy. Giờ con ổn định, không lao động. Ba liên lạc với gia đình mẹ Tròn và chị Dung nhé! Còn cô Hồng (vợ ông Thu – 22 người) ba tìm cách sao gia đình cô ấy lên thăm nom ba nhé!

Đỗ Thị Minh Hạnh

Advertisements