Chuyện xưa chuyện nay

Đoàn Thanh Liêm

Lời mở đầu : Người viết đã ở vào cái tuổi “thất thập cổ lai hy” rồi, nên cũng đã trải qua nhiều giai đoạn cực kỳ biến động rối ren cuả đất nước. Trong khi chờ đợi viết xong một cuốn Hồi ký ghi lại đày đủ các chi tiết cuả cuộc sống bản thân mình đã trải qua, tác giả muốn trình bày ngắn gọn trong một loạt bài về một số chuyện xưa đã xảy ra 50-60 năm trước, mà lại có liên hệ đến chuyện ngày nay hiện đang xảy ra vào đầu thế kỷ XXI bây giờ. Mỗi bài trong loạt bài này sẽ rất ngắn, cỡ trên dưới 1,500 chữ, cốt ý để cho bạn đọc coi xong trong khoảng 5-7 phút mà thôi. Tác giả xin cố gắng tuần tự cống hiến đến quý bạn đọc bài viết cho “ mỗi tuần một câu chuyện” nhé. Xin cảm ơn trước sự chú ý theo dõi cuả mỗi bạn đọc.

HuynhVanLang

Bài 1 .- Tiếp chuyện với Anh Huỳnh Văn Lang.

Anh Huỳnh Văn Lang cùng tuổi với các anh Doãn Quốc Sỹ, Phó Bá Long v.v… đều là những bậc đàn anh hơn tuổi tôi đến cả một con giáp, và các anh mỗi người mỗi vẻ, đều có một sự nghiệp đóng góp đáng kể cho đất nước. Vừa mới đây vào giữa tháng 12 năm 2009, tình cờ tôi gặp anh Lang giưã lúc cả hai chúng tôi cùng đứng đợi xe bus tại thành phố Westminster, và chúng tôi lại có dịp tâm sự với nhau.

Để bắt đầu, tôi xin kể lại chuyện xưa đã trên 50 năm tại Saigon, rồi sẽ nói tiếp về chuyện ngày nay trên đất Mỹ. Sau khi từ Hanoi di cư vào miền Nam năm 1954, thì tôi theo học trường Luật ở Saigon. Tôi vẫn còn nhớ vào cuối năm đó, tôi được một người bạn rủ đi tham dự một phiên họp tại trường Tiểu học Tôn Thọ Tường, đường Trần Hưng Đạo, đối diện với rạp hát Đại Nam, để bàn về việc thành lập Trường Bách Khoa Bình Dân. Đó là do sáng kiến cuả mấy anh chị mới đi du học ở Mỹ về, như Nguyễn Thái, Huỳnh Văn Lang, Đỗ Trọng Chu v.v… Sau này vào năm 1957, thì lại anh Huỳnh Văn Lang và một số anh chị khác đứng ra chủ trương xuất bản tạp chí Bách Khoa. Nên có thể nói anh Lang là một trong những người đã có những đóng góp rất cụ thể, hữu hiệu về văn hoá giáo dục tại miền Nam Việt nam dưới chế độ Công hoà.

Và trong hơn 10 năm gần đây, anh Lang đã viết rất nhiều cuốn sách mô tả các kinh nghiệm hoạt động cuả mình tại Việt nam về nhiều lãnh vực, kể cả về những thú vui đi săn thú rừng, đánh bãy chim, tổ chức những buổi “đá gà” v.v… Đặc biệt là mấy cuốn anh viết về chế độ Đệ Nhất Cộng Hoà mà anh cộng tác thân mật trong vai trò làm giám đốc Viện Hối Đoái và nhất là sinh hoạt trong tổ chức cuả Đảng Cần Lao trước năm 1963, thì được nhiều độc giả chú ý theo dõi. Anh Lang cũng viết về những “điều tai nghe mắt thấy” trong mấy chuyến anh về thăm viếng quê nhà ở Việt nam mấy năm gần đây nưã.

Cách nay vài năm, tôi đã có dịp đến thăm anh Lang tại nhà anh ở thành phố New Canaan thuộc tiểu bang Connecticut, cách New York chừng 2 giờ đi bằng xe lưả.

Căn nhà anh ỏ rất yên tịnh, có khá nhiều cây bao quanh một khu đồi với độ dốc thoai thoải dài cả trăm thước. Tôi ở chơi với anh vài ngày, đến khi về, thì được anh sai người con dâu chở ra ga xe lưả. Nói chuyện với cháu, mới biết đó là ái nữ cuả anh chị Bưủ Tập cũng lại là chỗ tôi quen biết và quý mến rất nhiều ở miền Nam California. Thế mới biết là : “Thế giới này cũng nhỏ bé thôi” (It’s a small world).

Câu chuyện mà anh Lang vừa mới nói với tôi, đó là : Anh rất “chán với mấy ông cha cố ở Việt nam hiện nay! Vì rõ ràng là hàng giáo phẩm (hierarchy) cuả Giáo hội Công giáo đã luôn im tiếng, bất động trước những bất công xã hội, trước sự đàn áp đày đoạ cuả nhà cầm quyền Hanoi đối với các tín đồ, tu sĩ như trong các vụ Thái Hà, Tam Toà gần đây. Anh nói “Im lặng trước sự ác, đó là “đồng loã” vậy đó! Nhưng về mặt tích cực cuả Đạo Công giáo, anh nêu ra 3 điểm mà anh rất tâm đắc. Đó là :

* Thứ nhất : Đề cao tình bác ái, yêu thương chăm sóc cho người nghèo khó, tật nguyền.
*Thứ hai : Đề cao giá trị lao động như “Gương lao động làm thợ mộc” cuả Thánh Joseph là cha nuôi Chúa Jesus.

*Thứ ba : Đề cao giá trị người Phụ nữ thông qua Đức Maria là Mẹ chuá Jesus.

Tiếc rằng giới lãnh đạo Giáo hội Công giáo ở Việt nam đã không tích cực noi theo cái đường hướng nhân bản tiến bộ như thế trong truyền thống cuả Giáo hội từ xưa do Chúa Jesus để lại!

Điều anh Lang nói trên đây về Giáo hội Công giáo làm cho tôi nhớ lại câu nói cuả Chị Luật sư Nguyễn Thị Vui năm xưa ở Saigon. Vào hồi năm 1966-67, chị Vui có nói với tôi như sau : “Tôi là người theo Đạo Phật trong gia đình từ xưa. Nhưng chúng tôi “ có Kính Phật, mà không Thỉnh Tăng”, tức là chúng tôi đi theo đường lối tu luyện cuả Đức Phật, nhưng không nhất thiết là cứ phải tùng phục tuân theo các tăng sĩ trong các chuyện chính trị xã hội như hiện nay….” Có thể là vào các năm 1966-67 đày những biến động xáo trộn đó, nhiều tín đồ Phật giáo ở miền Nam không đồng ý với việc “Đem Bàn thờ Phật ra đường” để phản đối chánh phủ do Tướng Nguyễn Văn Thiệu và Nguyễn Cao Kỳ lãnh đạo, nên chị Vui mới phát biểu như thế chăng.

Anh Lang là người theo đạo Công giáo mà du học ở Mỹ. Còn chị Vui là một Phật tử lại du học ở Pháp. Tôi thấy cả hai người đều có tinh thần phê phán rất khách quan, vô tư mà người Pháp gọi là “esprit critique”. Họ không ngại nói lên các nhận định cuả mình trước các vấn đề hệ trọng cuả đất nước.
Rõ ràng là họ xác tín cái chủ trương “Phải tách biệt Tôn giáo ra khỏi Nhà nước” (Separation of Church and State), đó là một sự tiến bộ cuả nền văn minh hiện nay trên thế giới vào đầu thế kỷ XXI này. Điều này cũng phải áp dụng cho đất nước Việt nam chúng ta, cụ thể là phải giải thoát khỏi cái” tệ nạn giáo điều Marxist-Leninist” mà người cộng sản đã du nhập vào nước ta từ trên nưả thế kỷ qua và đã gây ra bao nhiêu chết chóc đau thương và hận thù cho dân tộc bất hạnh chúng ta.
Nói cho rõ hơn :
Dân tộc, đất nước Việt nam không còn muốn bị đảng cộng sản áp đặt mãi cho cái danh hiệu là
“ Cộng hoà Xã hội Chủ nghiã” (Socialist Republic) nưã vậy./

California, cuối năm Kỷ sưủ 2009

Đoàn Thanh Liêm

Advertisements