“HỌC TẬP CẢI CẢI TẠO”: TỘI ÁC CHỐNG NHÂN LOẠI CỦA CỘNG SẢN VIỆT NAM

“HỌC TẬP CẢI CẢI TẠO”:

TỘI ÁC CHỐNG NHÂN LOẠI CỦA CỘNG SẢN VIỆT NAM

~ Đỗ Ngọc Uyển ~

         Sau khi chiếm được chính quyền tại Miền Bắc Việt Nam vào năm 1954, Hồ Chí Minh đã bê nguyên cái mô hình “hoc tập cải tạo” của Mao Trạch Đông từ Trung Cộng vào Miền Bắc Việt Nam. Đây là một kế hoạch giết người có chủ đích, có tính toán dưới cái chiêu bài giả hiệu là “cải tạo” những người chống đối chủ nghĩa xã hội để trở thành công dân của nước xã hội chủ nghĩa. Với kế hoạch “cải tạo” giết người này, Hồ Chí Minh đã giết và thủ tiêu 850,000 người dân Miền Bắc trong những cái gọi là “trại học tập cải tạo.” “Never forget… When Ho chi Minh sent 850,000 Vietnamese to their graves in education camps”. Sau ngày 30-4-1975, lũ Việt gian cộng sản cũng áp dụng kế hoạch giết người này tại Miền Nam Việt Nam. Chúng đã đưa một triệu quân dân cán chính VNCH vào tù vô thời hạn trong ít nhất là 150 “trại cải tạo” của chúng trên toàn lãnh thổ Việt Nam. Trong số một triệu người tù kể trên, đã có ít nhất là 165,000 người đã chết dưới đòn thù của chúng.

    “HỌC TẬP CẢI TẠO” BẮT ĐẦU tại MIỀN BẮC VIỆT NAM

         Để xây dựng xã hội chủ nghĩa tại Miền Bắc Việt Nam, Hồ Chí Minh đã tiêu diệt tất cả những thành phần chống đối bằng những kế hoạch khủng bố sắt máu như: Rèn Cán Chỉnh Quân, Cải Tạo Công Thương Nghiệp, Cải Cách Ruộng Đất, và đàn áp những phong trào Nhân Văn Giai Phẩm, Trăm Hoa Đua Nở… Số nạn nhân của những vụ khủng bố này không ai biết là bao nhiêu, nhưng có thể ước tính là trên một triệu người bởi vì chỉ riêng vụ gọi là Cải Cách Ruộng Đất đã có 700,000 nạn nhân. Nói chung, cho tới đầu năm 1960 toàn thể xã hội  Miền Bắc đã bị “cào bằng,” không còn giai cấp. Các giai cấp trí, phú, địa, hào đã bị đào tận gốc, trốc tận rễ. Không ai có quyền tư hữu và mọi người đều nghèo khổ, đói rách như nhau. Mỗi năm, mỗi người được phát hai thước vải thô Nam Định chỉ có thể may được một cái quần hay một cái áo, và hàng tháng được phát 15kg gạo, 200gr đường….Chưa hết, với chủ trương tuyệt diệt những thành phần chống đối, Hồ Chí Minh đã chỉ thị cho cái quốc hội bù nhìn của y ban hành một nghị quyết về “học tập cải tạo.” Đây là một mẻ lưới vĩ đại cuối cùng nhằm vét hết những thành phần có thể gây cản trở cho công cuộc xây dựng xã hội chủ nghĩa của Hồ Chí Minh.  Các trại “cải tạo” của Hồ Chí Minh được rập theo đúng khuôn mẫu các trại “lao cải” (laogai hay laojiao) của Mao Trạch Đông.

         Theo lệnh của Hồ, quốc hội cộng sản đã thông qua một nghị quyết về “học tập cải tạo” mang số 49-NQTVQH ngày 20-6-1961. Căn cứ vào nghị quyết này, hội đồng chính phủ đã ban hành cái sắc lệnh số 121- CP ngày 8-9-1961 để áp dụng trong toàn nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà. Những nạn nhân bị chi phối bởi cái nghị quyết trên gồm những thành phần sau đây:

1 – Tất cả những gián điệp nguy hiểm, những biệt động; tất cả những quân nhân và viên chức hành chánh của chính quyền quốc gia trước đây.

2 – Tất cả những nhân vật nòng cốt của các tổ chức và đảng phái đối lập.

3 – Tất cả những thành phần ngoan cố thuộc giai cấp bóc lột và những kẻ chống phá cách mạng.

4 – Tất cả những kẻ chống phá cách mạng đã bị tù và hết hạn tù nhưng không chịu cải tạo.

         Bốn thành phần trên đây đều có một đặc điểm chung mà cộng sản gọi là “những thành phần ngoan cố, chống phá cách mạng.” Thời gian “cải tạo” được ấn định là 3 năm, nhưng sau 3 năm mà chưa “tiến bộ” thì “cải tạo” thêm 3 năm nữa và cứ như thế tiếp tục tăng thêm 3 năm nữa… cho đến khi nào “học tập tốt, cải tạo tốt” thì về, thực tế là vô thời hạn. Ngoài Hồ Chí Minh và những tên đầu đảng ra, không ai biết được số nạn nhân bị đưa đi ‘cải tạo” là bao nhiêu. Tuy nhiên, Tổ chức Tưởng Niệm Nam Nhân Cộng Sản (The Victims of Communism Memorial Foundation) đã ước tính là có 850,000 người đã chết trong các trại tù cải tạo của Hồ Chí Minh  tại Miền Bắc. (…When Ho Chi Minh sent 850.000 Vietnamese to their grave in reeducation camps). Nếu ước tính con số 850,000 người chết là 15% của tổng số người tù cải tạo thì số người bị Hồ Chí Minh đưa đi tù cải tạo tại Miền Bắc là khoảng 5,500.000 người với dân số Miền Bắc vào thời kỳ đó là 15,000,000 người

     “HỌC TẬP CẢI TẠO” tại MIỀN NAM VIỆT NAM

          Cộng sản ước tính rằng tại Miền Nam có 1,300,000 người đã tham gia vào Chính Quyền Quốc Gia và Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà, và mỗi gia đình có 5 người; như vậy là có 6,500,000 người Miền Nam có nợ máu với chúng. Những người nào phục vụ trong quân đội hay trong chính quyền thì phải đi “cải tạo” và những thành phần còn lại trong gia đình thì phải đi những “khu kinh tế mới”, cũng là một cách đưa đi đày ải tại những nơi rừng thiêng nước độc.  Đây là một kế hoạch tắm máu trắng đã được nghiên cứu và tính toán rất kỹ của Việt Cộng.

         Một tháng sau khi xâm chiếm được Miền Nam, Việt Cộng áp dụng nghị quyết số 49-NQTVQH ngày 20-6-1961 và sắc lệnh số 121-CP ngày 8-9-1961 của chúng để đưa ít nhất là một triệu quân dân cán chính VNCH đi “học tập cải tạo,” thực chất là đưa đi tù để trả thù.  Đây là cung cách hành xử man rợ của thời trung cổ. Và bằng lối hành xử dã man, rừng rú này, cộng sản đã phạm 5 trong số 11 Tội Ác chống Nhân Loại (Crimes against Humanity) được dự liệu tại Điều 7 của Đạo Luật Rome (Article 7 of The Rome Statute) như sau:

    Tội Ác Thứ 1Tội cầm tù hay tước đoạt tự do thân thể một cách nghiêm trọng, vi phạm những điều luật căn bản của luật pháp quốc tế (Imprisonment or other severe deprivation of physical liberty in violation of fundamental rules of international law)

          Những người Miền Nam bị cộng sản cầm tù sau ngày 30-4-1975 là những người bị cộng sản trả thù vì lý do chống cộng tức lý do chính trị. Cộng sản không thể mang những người này – công dân của một quốc gia bị cộng sản xâm chiếm bằng vũ lực một cách phi pháp – ra toà án để kết tội. Cộng sản nguỵ biện một cách láo xược rằng những người này là những tội phạm chiến tranh  theo điều 3 của đạo luật về tội chống phá cách mạng ban hành ngày 30-9-1967 của chúng (article 3 of the 30 October 1967 law on counter-revolutionary crimes), và rằng nếu mang ra tòa án xét xử thì những người này có thể bị kết án từ 20 năm tù đến chung thân hay tử hình; nhưng vì chính sách “khoan hồng” và sự “chiếu cố” của đảng nên những người này được đưa đi “học tập cải tạo” thay vì đưa ra toà án xét xử. Đây là một sự nguỵ biện trơ trẽn và lếu láo. Luật rừng rú của cộng sản không có một chút gì gọi là công lý của thời đại văn minh mà chỉ là một công cụ man rợ của thời trung cổ để khủng bố người dân Miền Bắc của chúng và không thể mang ra áp dụng cho công dân của một quốc gia văn minh như VNCH được.

         Tóm lại, giam cầm người mà không chính thức kết án, không xét xử (imprisonment without formal charge or trial) là vi phạm nhân quyền và là tội ác chống nhân loại.

    Tội Ác Thứ 2 – Tội tra tấn, hành hạ (Torture)

          Đối với cộng sản, các quân dân cán chính Việt Nam Cộng Hoà là kẻ thù không đội trời chung của chúng. Do đó, một khi đã sa cơ, rơi vào tay chúng là dịp để chúng trả thù bằng tra tấn và hành hạ. Mục đích trả thù của chúng là nhằm tiêu diệt hết khả năng chống cự của cả thể chất lẫn tinh thần của người tù. Sau đây là vài đòn thù tiêu biểu:

    a) Hành Hạ Bằng Cách Bỏ Đói – Đây là một đòn thù thâm độc nhằm tiêu diệt ý chí của người tù về lâu về dài. Người tù bị đói triền miên, không còn nghĩ đến chuyện gì khác ngoài miếng ăn. Quanh năm suốt tháng không một bữa được ăn no; càng ăn càng đói và đói cho tới khi chết. Ngay cả trong giấc ngủ cũng chỉ mơ đến miếng ăn. Bát cơm và miếng thịt là một ước mơ xa vời. Trên nguyên tắc, mỗi người tù được cấp mỗi tháng 12kg gạo. Nhưng thực tế, người tù chỉ được cấp ngô, khoai, sắn, bo bo… tương đương với 12kg gạo mà chúng gọi là “quy ra gạo.” Ngô, khoai, sắn và bo bo mà chúng cho tù ăn là những thứ được cất giữ lâu ngày trong những kho ẩm thấp bị mục nát, hư hỏng và đầy sâu bọ. Với số lượng và phẩm chất lương thực như thế, tính ra chỉ cung cấp đươc khoảng từ 600 đến 800 calories một ngày, không đủ để sống cầm hơi, lại phải làm công việc khổ sai nặng nhọc cho nên đã có rất nhiều tù nhân chết vì đói, vì suy dinh dưỡng. Sau đây là một ví dụ: vào cuối năm 1978, tại trại 2 thuộc liên trại 1 Hoàng Liên Sơn có một anh bạn tù vì “lao động” nặng nhọc và suy dinh dưỡng đang nằm chờ chết. Anh em bạn tù thấy vậy bèn hỏi xem anh ta có muốn nhắn gì về cho vợ con hay người thân không? Anh bạn tù sắp chết nói rằng anh ta chỉ muốn được ăn no một bữa khoai mì luộc! Nghe vậy, có một anh tù, vì thương bạn, đã mạo hiểm chui qua hàng rào, đào trộm vài củ khoai mì do chính tù trồng, mang về luộc rồi mang lên cho bạn thì anh bạn đã chết. Thỉnh thoảng tù cũng được cho ăn cơm nhưng lại độn hai phần sắn hay khoai với một phần gạo, và mỗi bữa ăn, mỗi người được phân phát một chén nhỏ với nước muối. Đến mùa “thu hoạch” ngô và khoai mì do tù trồng, anh em tù cũng được cấp phát ngô và khoai mì luộc. Mỗi bữa ăn được phân phát hai cái bắp ngô, chỉ đếm được chừng 1000 hạt, và khoai mì thì được cấp phát hai khúc, mỗi khúc ngắn độ một gang tay. Còn thịt thì chỉ được cấp phát vào những dịp đặc biệt như ngày tết Nguyên Đán, ngày lễ độc lập của chúng, ngày sinh nhật “Bác”của chúng; mỗi phần ăn được khoảng 100gr thịt heo hay thịt trâu.

         Bỏ đói tù là một thủ đoạn tra tấn/hành hạ đê tiện, có tính toán của cộng sản. Ngoài việc huỷ diệt ý chí của người tù, sự bỏ đói còn nhằm huỷ hoại thể chất của người tù để không còn sức đề kháng chống lại bệnh tật. Do đó, có rất nhiều anh em mắc những chứng bệnh do suy dinh dưỡng như lao phổi, kiệt sức, phù thũng, kiết lỵ, ghẻ lở…, và có rất nhiều cái chết rất đau lòng chỉ vì đói, vì suy dinh dưỡng, vì thiếu thuốc men và không được chửa.trị…

    b) Hành Hạ Thể Xác – Cộng sản vẽ ra khẩu hiệu “lao động là vinh quang.” Chúng bắt người tù phải làm công việc khổ sai nặng nhọc như cuồc đất, đào đất, làm đường, đào ao, chặt cây, đốn gỗ, cưa xẻ, làm gạch…Người tù đã thiếu ăn, kiệt sức, chúng lại đặt ra những chỉ tiêu cao để người tù không thể đạt được, và chúng kiếm cớ để hành hạ thể xác:

    * Cắt tiêu chuẩn lương thực xuống còn 9kg; nhốt trong xà lim; hai chân bị cùm siết chặt đến chẩy máu; da thịt bị nhiễm trùng lở loét…; người tù bị nhốt như vậy trong nhiều tháng và khi được thả ra chỉ còn da bọc xương, đi không nổi phải bò.

    * Cắt tiêu chuẩn lương thực xuống còn 9kg, nhốt hàng tháng trời trong conex bằng sắt, khoá chặt. Với khí lạnh mùa đông và sức nóng mùa hè, nếu không chết, người tù cũng bị thương tật nặng.

    * Chúng cột người tù vào một cây cột và bắt người tù phải đứng thẳng hoặc nằm hay ngồi cả tuần lễ có khi lâu hơn.

    * Chúng trói người tù theo kiểu cánh bướm “butterfly style or contorted position” bằng cách bắt một cánh tay bắt chéo qua vai và cánh tay kia bắt qua sau lưng và cột chặt hai ngón tay cái với nhau. Chúng cột người tù trong tư thế bị trói như vậy vào một cái cột và bắt đứng trong nhiều tiếng đồng hồ. Người tù chịu không nổi, bị ngất sỉu.

         Trên đây chỉ là vài cách hành hạ thể xác tiêu biểu. Cộng sản còn nhiều kiểu hành hạ độc ác khác như nhốt người tù vào chuồng cọp hay bỏ xuống những giếng nước khô cạn, bỏ hoang lâu ngày, đầy những ổ rắn rết…

    c) Tra Tấn Tinh Thần – Mục đích của cộng sản là làm cho tinh thần người tù luôn luôn bị căng thẳng để gây tổn thương trầm trọng cho sức khoẻ thể chất và tinh thần (causing serious injury to physical and mental health) bằng hai phương pháp sau đây:

         1c) Nhồi Sọ Chính Trị (Political indoctrination) – Để mở đầu kế hoạch “cải tạo,” cộng sản bắt người tù phải học chín bài chính trị. Mỗi bài phải học từ một tuần lễ đến 10 ngày gồm: lên lớp, thảo luận trong tổ, trong đội… Cuối mỗi bài học, người tù phải viết một bản gọi là “thâu hoạch” để nộp cho chúng. Nội dung những bài học gọi là chính trị này chỉ là những bài tuyên truyền rẻ tiền như: Mỹ là tên đầu sỏ đế quốc, là con bạch tuộc có hai vòi: một vòi hút máu nhân dân Mỹ và một vòi hút máu nhân dân nước ngoài. Ta đánh Mỹ cũng là giải phóng cho nhân dân Mỹ thoát khỏi sự bóc lột của đế quốc Mỹ. Đế quốc Mỹ là con hổ giấy. Mỹ giầu nhưng không mạnh. Ta nghèo nhưng ta mạnh. Dưới sự lãnh đạo của đảng quang vinh, ta đã đánh thắng tên đế quốc sừng sỏ nhất thời đại. Nguỵ quân, nguỵ quyền là tay sai của đế quốc Mỹ, có nợ máu với nhân dân và là tội phạm chiến tranh…Bài học cuối cùng là bài “lao động là vinh quang” để chuẩn bị bắt người tù làm những việc khổ sai nặng nhọc.

         Những bài tuyên truyền rẻ tiền và ấu trĩ trên đây chỉ có thể áp dung cho người dân bị bưng bít và thiếu học ở Miền Bắc đã bị cộng sản u mê hoá chứ không có tác dụng gì đối với những người đã sống dưới chính thể tự do tại Miền Nam. Tuy nhiên, cái không khí khủng bố của trại tù đã làm cho một số anh em hoang mang và căng thẳng tinh thần. Do đó, đã có một số người tự sát và trốn trại. Những người trốn trại chẳng may bị bắt lại đã bị chúng mang ra toà án nhân dân của chúng kết tội và bắn chết ngay tại chỗ. Đây là đòn khủng bố tinh thần phủ đầu của cộng sản theo kiểu “sát nhất nhân, vạn nhân cụ.”

         2c) Tự Phê (confession) – Tiếp theo phần “học tập chính trị” là phần “tự phê.” Người tù phải viết một bản tiểu sử kể từ khi còn nhỏ cho tới khi vào tù; phải kê khai thành phần giai cấp của dòng họ từ ba đời trước cho đến con cháu sau này; phải kê khai những việc làm trong quá khứ và phải kết tội những việc làm đó là gian ác cũng như phải tự kết tội mình có nợ máu với nhân dân. Người phát thư cũng bị kết tội là đã chuyển thư tín giúp cho bộ máy kìm kẹp của nguỵ quân, nguỵ quyền. Các vị tuyên uý trong quân đội bị kết tội là đã nâng cao tinh thần chiến đấu của nguỵ quân. Các bác sĩ quân y thì bị kết tội là đã chữa trị cho các thương, bệnh binh để mau chóng phục hồi sức chiến đấu của nguỵ quân…Tóm lại, tất cả nguỵ quân, nguỵ quyền đều là những thành phần ác ôn có nợ máu với nhân dân và phải thành khẩn khai báo những tội ác cũng như phải thành khẩn lao động sản xuất để sớm được đảng cứu xét cho về đứng “trong lòng dân tộc.” Trong suốt thòi gian bị tù, người tù phải liên tiếp viết những bản tự phê; phải moi óc tìm và “phịa” ra những “tội ác” để tự gán và kết tội mình, và nếu bản viết lần sau thiếu vài “tội ác” so với bản viết lần trước, anh bị kết tội là vẫn còn ngoan cố và thời gian học tập còn lâu dài.

         Tự phê bình một đòn tra tấn tinh thần rất ác ôn. Nó làm cho người tù bị căng thẳng tinh thần triền miên kể cả trong giấc ngủ và đã có một số anh em gần như phát điên, la hét, nói năng lảm nhảm và có người đã tự vẫn…

    Tội Ác Thứ 3 Tội Giết Người (Murder)

         Những anh em trốn trại bị bắt lại đã bị cộng sản mang ra xử tại toà án nhân dân của chúng và bị bắn chết ngay tại chỗ. Đây là tội ác giết người bởi vì trên danh nghĩa thì những người này chỉ là những người đi học tập. Và khi một người đi học tập mà trốn trại học tập là chuyện rất thường tình, không có tội lỗi gì đối với pháp luật. Nhưng đối với bọn lang sói cộng sản thì không thể nói chuyện lý lẽ với chúng được. Vào một ngày cuối năm 1975, tại trại giam Suối  Máu, Biên Hoà, chúng mang hai anh sĩ quan cấp uý trốn trại bị bắt lại ra xử tại toà án nhân dân rừng rú  của chúng được thiết lập ngay trong trại giam. Trước khi mang ra xử, chúng đã tra tấn hai anh này đến mềm người, rũ rượi, xụi lơ, không còn biết gì nữa. Ngồi trên ghế xử, tên “chánh án” cùng ba tên đồng bọn giết người mặt sắt đen sì, răng đen mã tấu, dép râu, nón cối ngập ngọng giọng Bắc Kỳ 75 đọc xong “bản án giết người” đã viết sẵn và ngay lập tức chúng mang hai anh ra bắn chết  cạnh hai cái hố đã đào sẵn. Buổi trưa hôm đó bầu trời Biên Hoà có nắng đẹp, nhưng khi tiếng súng giết người nổ vang lên, mây đen bỗng kéo đến phủ tối cả bầu trời và đổ xuống những hạt mưa nặng hạt. Tất cả anh em trong trại giam lặng lẽ cúi đầu tiễn đưa hai đồng đội sa cơ, thất thế.

         Ngoài cách giết người rừng rú trên đây, cộng sản còn chủ tâm giết người bằng nhiều cách khác như cho ăn đói và bắt làm khổ sai nặng nhọc để chết dần chết mòn; để cho chết bệnh, không cung cấp thuốc men, không chữa trị; bắt làm những việc nguy hiểm chết người như gỡ mìn bằng tay không…

    Tội Ác Thứ 4Tội Bắt Làm Nô Lệ (Enslavement)

          Người tù phải sản xuất lương thực như trồng sắn, trồng ngô, trồng khoai, trồng rau…để tự nuôi mình; ngoài ra, còn phải sản xuất hàng hoá, sản phẩm để bán ra ngoài thị trường. Tại các trại tù trong vùng rừng núi Hoàng Liên Sơn, người tù phải đốn gỗ, cưa xẻ, chặt giang, chặt nứa, chặt vầu… để trại tù mang đi bán. Tại trại tù Hà Sơn Bình có những đội cưa xẻ, đội mộc, đội gạch để sản xuất bàn, ghế, giường, tủ và gạch để bán. Tại trại tù Z30D, Hàm Tân, người tù phải trồng mía, sản xuất đường; mỗi tháng bán hàng tấn đường ra ngoài thị trường… Cộng sản bắt người tù phải làm công việc như người nô lệ thời trung cổ khi phe thắng trận bắt người bên phe thua trận phải làm nô lệ lao động (slave labour) thay vì mang đi giết. Đây là sự vi phạm nhân quyền và là một tội ác chống loài người.

  Tội Ác Thứ 5 – Tội Thủ Tiêu Mất Tích Người (Enforced disappearance of persons)

          Theo các tài liệu nghiên cứu có giá trị hàn lâm đã được phổ biến tại Hoa Kỳ và Âu Châu thì số nạn nhân chết trong các “trại cải tạo” ít nhất là 165,000 người. Hiện nay, ngoài cộng sản ra, không ai biết nơi chôn giấu các nạn nhân này. Suốt 33 năm nay, chúng không cho thân nhân cải táng để mang hài cốt về quê quán. Đây là đòn thù vô nhân đạo đối với những nạn nhân đã nằm xuống, và là hành vi độc ác (inhuman act) gây đau khổ tinh thần triền miên suốt đời cho thân nhân các nạn nhân. Chỉ có một số rất ít, không đáng kể, thân nhân các nạn nhân đã chạy chọt, tìm được cách cải táng người thân của họ; còn tuyệt đại đa số 165,000 người tù chính trị được coi như đã bị thủ tiêu mất tích. Đây là chủ tâm trả thù dã man của cộng sản và là một tội ác chống nhân loại.

          Mới đây nhất, trong cuộc họp với tổng thống George W. Bush tai Bạch Cung ngày 24-6-2008, tên thủ thướng VC Nguyển Tấn Dũng hứa sẽ tiếp tục tìm kiếm và trao cho Hoa Kỳ hài cốt những quân nhân Mỹ mất tích (MIA) trong cuộc chiến VN. Trong khi đó quân giết người Việt Cộng  đang chôn giấu để thủ tiêu hài cốt của 165,000 quân dân cán chính VNCH đã bị chúng sát hại trong ít nhất là 150 “trại tù cải tạo” của chúng trên toàn cõi VN. Điều này chứng tỏ rằng lũ Việt gian cộng sản tiếp tục nuôi dưỡng hận thù đối với người Việt quốc gia, ngay cả đối với những người đã nằm xuống, trong khi miệng chúng luôn luôn hô hào hoà hợp hoà giải.

         Ngoài năm tội ác chống loài người kể trên, vào năm 1980, cộng sản đã có kế hoạch đưa gia đình những người tù từ Miền Nam để cùng với những thân nhân của họ đang bị tù tại Miền Bắc đi “định cư” tại những “khu kinh tế mới” ở Miền Bắc mà thí điểm đầu tiên là khu Thanh Phong/Thanh Cầm, một khu rừng thiêng nước độc tại Miền Bắc, nơi đang có những “trại tù cải tạo.” Ý đồ của âm mưu thâm hiểm này là đưa đi đầy chung thân, khổ sai, biệt xứ tại Miền Bắc để giết dần, giết mòn tất cả những người tù cùng với gia đình họ. Đây là một kế hoạch diệt chủng (genocide) được nghiên cứu và tính toán rất kỹ của tập đoàn Việt gian cộng sản. Nhưng trời bất dung gian, chúng không thực hiện được âm mưu diệt chủng này vì cục diện thế giới thay đổi dẫn đến sự phá sản của chủ nghĩa cộng sản trên toàn thế giới và chúng đã phải thả những nạn nhân của chúng ra để họ đi định cư tại Hoa Kỳ với tư cách là những người tỵ nạn chính trị.

         Với năm (5) tội ác chống nhân loại  trên đây, bọn Việt gian cộng sản phải bị mang ra xét xử tại một Toà Án Hình Sự Quốc Tế  như Toà Án Đặc Biệt Căm Bốt  có tên Anh ngữ là Extraordinary Chamber in The Courts of Cambodia đang xét xử bọn cộng sản Khờ Me Đỏ tại Nam Vang.

     SỐ NẠN NHÂN BỊ GIAM CÂM, SỐ NẠN NHÂN CHÉT và SỐ “TRẠI TÙ CẢI TẠO”

         Theo sự ước tính của các tài liệu nghiên cứu có tính hàn lâm đã được phổ biến tại Hoa Kỳ và Âu Châu “…According to the published academic studies in the United States and Europe…” thì số nạn nhân và số các “trại tù cải tạo” được ước tính như sau.

—  1 triệu nạn nhân đã bị giam giữ không bị chính thức kết án hay xét xử (without formal charge or trial).

—  165,000 nạn nhân chết tại các “trại tù cải tạo.”

— Có ít nhất 150 “trại tù cải tạo” sau khi Sàigòn sụp đổ.

         Thời Gian “Cải Tạo”:  Theo bộ ngoại giao Hoa Kỳ thì tuyệt đại đa số những người tù bị giam cầm từ ba tới 10 năm. Nếu lấy con số trung bình là bẩy năm tù cho mỗi người thì số năm tù của mội triệu người là 7,000,000 năm.

         Tất cả những sự kiện trình bày trên đây đã chứng minh rằng cái danh xưng “học tập cải tạo” là nguỵ danh để che đậy năm tội ác chống nhân loại của Hồ Chí Minh và bè lũ cộng sản đối với những quân dân cán chính VNCH đã bị chúng giam cầm phi pháp sau ngày 30-4-1975.

     MÓN NỢ CỦA HOA KỲ với ĐỒNG MINH

         Chính phủ Hoa Kỳ công nhận những người bị giam cầm trong các “trại cải tạo” là tù nhân chính trị. Năm 1989, chính quyền của Tổng Thống Reagan đã điều đình với chính quyền Việt Cộng và đạt được thoả thuận để các cựu quân nhân và viên chức của VNCH được thả ra và đi định cư tại Hoa kỳ ưu tiên theo chương trình Ra Đi Có Trật Tư đối với những người bị giam cầm từ ba năm trở lên. “…The U.S government considers reeducation inmates to be political prisoners. In 1989, The Reagan administration entered into an agreement with the Vietnamese government, pursuant to which Viet Nam would free all former RVN soldiers and officials held  in reeducation camps and allow them to immigrate to the United States… that gives priority in ODP to those who spent at least three years in reeducation…”.

         Tái định cư nhóm người này là một bước tiến tới việc khép lại món nợ của quốc gia Hoa Kỳ đối với đồng minh trong cuộc chiến Đông Dương. Những người này đã bị giam cầm vì đã cộng tác mật thiết với Hoa Kỳ trong cuộc chiến. “…Resettling this group will be a step toward closing out this nation’s debt to its Indochinese wartime allies. These people have been detained because of their close association with us during the war….”

           Cuộc điều đình bắt đầu từ năm 1982 và đạt được kết quả vào tháng 7/1989 khi hai nước ký được một thoả ước để những người cựu tù chính tri đi định cư tại Hoa Kỳ… Cuộc vận động này là một cố gắng phi thường của phía Hoa Kỳ. Điều đó đã giúp cho Hoa Kỳ có được những giấc ngủ yên hàng đêm “…The negotiation started in 1982 and culminated in July 1989 when the two countries signed a treaty which provides for the emigration of the former reeducation camp detainees…This campaign is a wonderful endeavor on the U.S. part. This have helped us American sleep better at night….”

         Tất cả những điều trình bày trên đây đã chứng minh rằng những người tù chính tri đến định cư tại Hoa Kỳ ưu tiên theo Chương Trình Ra Đi Có Trật Tư là nằm trong kế hoạch tái đinh cư những người tù chính trị để trả một món nợ của quốc gia Hoa Kỳ đối với đồng minh của họ trong cuộc chiến để ngăn chặn sự bành trướng của chủ nghĩa công sản tại Đông Dương và Việt Nam chứ không phải đến đinh cư tại Mỹ theo chương trình H.O. (Humanitarian Operation/ Chiến Dịch Nhân Đạo) nào cả. H.O. là một cái danh xưng không chính, không thực và lập lờ có thể bị cộng sản và tay sai lợi dụng để tuyên truyền lếu láo.

Thực ra, H.O không phải là hai chữ viết tắt của cái gọi là chương trình “Humanitarian Operation” nào cả mà chỉ là sự suy diễn từ các con số thứ tự của các danh sách những người tù chính trị đã được cộng sản cấp sổ thông hành (passport) và trao cho phía Hoa Kỳ phỏng vấn để đi tỵ nạn tại Mỹ. Ví dụ như những danh sách đầu tiên mang các số: H.01, H.02, H.03…gồm có 2 phần: phần mẫu tự là H và phần các con số hàng đơn vị là 01, 02, 03… và khi đến các con số hàng chục thì không còn con số không (zero)  nữa mà trở thành các danh sách mang  các con số H.10, H.11, H.12…Sau đây là lời kể lại của một người đi tìm hiểu nguồn gốc của cái danh xưng HO: “…I asked an ODP staffer in Saigon the “HO” designation in about 1995.  He told me that it was never an official U.S designation, but rather a term used exclusively by Vietnamese. He was not clear whether it was created by Vietnamese counterparts or by the applicants themselves…” (…Vào khoảng năm 1995, tôi đã hỏi một nhân viên tham mưu của ODP tại Saigon về cái danh xưng “HO”. Ông ta nói với tôi rằng đó chưa bao giờ là một cái tên chánh thức của Hoa Kỳ, nhưng đó là thuật ngữ chỉ đuợc dùng trong những người Việt Nam với nhau. Ông ta cũng không biết rõ cái thuật ngữ đó được chế ra bởi những người đối nhiệm VN hay bởi những người lập đơn….).

           “Học tập cải tạo” là một nguỵ danh để che đậy năm tội ác chống nhân loại (crimes against humanity) được dự liệu tại Điều 7 của Đạo Luật Rome (Article 7 of The Rome Statute) mà bè lũ Việt gian cộng sản đã phạm đối với quân dân cán chính VNCH, những người đã bị chúng giam cầm một cách phi pháp để trả thù sau ngày 30-4-1975. Đây cũng là một tội ác có tính lịch sử. Cái danh xưng “tù cải tạo” phải được chính danh là Tù Nhân Chính Trị. Cũng cần phải nói thêm rằng khi dùng cái nguỵ danh “tù cải tạo” của cộng sản là mắc mưu chúng bởi vì chúng tuyên bố lếu láo rằng vì các anh có “nợ máu” với nhân dân nên các anh phải đi “cải tạo,”

         Chính danh là vấn đề rất quan trọng cả về chính trị và lịch sử. Dùng nguỵ danh để che đậy và bóp méo một sự kiện lịch sử là tội đại gian và có tội đối với lịch sử.

Đỗ Ngọc Uyển

Tháng 8 năm 2008

Sanjose, California

Tài liệu tham khảo và chú thích:

http://encarta.msn.com/text_701509042__0/International_Criminal_Court.html (International Criminal Court)

http://en.wikipedia.org/wiki/Reeducation_camp

http://www.ofc.berkeley.edu/~sdenney/Vietnam-Reeducation-Camps-1982

http://www.victimsofcommunism.org/history_communism.php

http://www.lib.washington.edu/SouthEastAsia/vsg/elist_2000/query%20HO.html

http://untreaty.un.org/cod/icc/STATUTE/99_corr/cstatute.htm (Rome Statute of  International Criminal Court)

http://alatehelp.com/rtory.asp

http://query.nytimes.com/gst/fullpage.html?res=950DE3D7103DF936Ạ25753C1A96F948260&sec=&spon=… (The New York Times, October 15, 1989)

Advertisements