Chống dự án trùng tu

Chống dự án trùng tu khu tưởng niệm
Hồ Chí Minh tại Moritzburg

Dẫn nhập: Nhận được bài viết của cựu Thượng nghị sĩ Đức Eva Lengsfeld do BCH_Liên Hội NVTN tại CHLB Đức chuyển đến nhưng bận đi xa mới về nên hôm nay mới chuyển ngữ nhanh để giới thiệu đến đồng hương trong và ngoài nước Đức vì dự án (xin xem bài dịch phía dưới) liên quan đến người Việt tỵ nạn cộng sản nói chung.
Nhân tiện mạn phép giới thiệu sơ vài nét chính về Tác giả bài viết:
image00
Bà Eva Lengsfeld sinh năm 1952 tại tiểu bang Thueringen (DDR cũ). Lengsfeld bắt đầu học Đại Học vào năm 1970 ngành lịch sử của phong trào công nhân tại Đại học Karl Marx ở Leipzig và từ năm 1972 học Triết học tại Đại học Humboldt Berlin.
Từ năm 1981, bà ta làm việc trong các nhóm đối lập khác nhau. Vào mùa thu năm 1981, bà thành lập nhóm hòa bình Pankow. Bà đã tích cực hoạt động trong nhóm tạm dịch là „những lá phiếu chống (Gegenstimmen)“ và vào năm 1986 bà Lengsfeld điều khiển buổi nói chuyện nhân quyền đầu tiên trong cộng đồng Tin Lành Berlin-Friedrichsfelde. Năm 1987, bà là người đồng thành lập „nhà thờ từ bên dưới (Kirche von Unten) „. Bà cũng thường tới các thư viện môi trường trong các trung tâm cộng đồng của Giáo Hội Zion và tham gia vào các cuộc biểu tình ở đây. Trách nhiệm của bà ta bao gồm việc tổ chức một số sự kiện quan trọng của hòa bình và phong trào môi trường ở Đông Đức. Vào tháng Giêng năm 1988, bà đã bị bắt trên đường đến Liebknecht-Luxembourg tham dự biểu tình ở Đông Bá Linh. Sau khi bị giam giữ trong nhà tù tạm giam trung tâm Berlin-Hohenschoenhausen của MfS, bà bị kết án sáu tháng tù bởi Tòa án Quận Lichtenberg vì tội „cố gắng lắp ráp“. Luật sư của bà Wolfgang Schnur (lúc đó là cộng tác viên không chính thức của Stasi) đã đạt được sự đồng ý để trục xuất bà tới phương Tây, thay vì ngồi tù. Bà ta sang Cambridge ở Anh sống gần hai năm, nơi bà theo học Triết học tôn giáo tại Đại học St. John và tốt nghiệp chương trình „Thạc sĩ“. Ngày 09 tháng 11 năm 1989, ngày Bức tường Berlin sụp đổ, bà ta trở về lại Đông Đức vì lý do cá nhân.
Bà Eva Lengsfeld là một chính trị gia Đức, một nhà tranh đấu cho dân quyền và từng là cựu Thượng Nghị Sĩ Đức từ 1990 -2005. Từ 1990 – 1996 cho Buendnis 90/đảng Xanh và từ 1996 cho CDU, hiện là đảng viên của CDU.
Dưới đây là bài viết của bà Eva Lengsfeld nhân việc Đại sứ CSVN tại Đức vận động xây một khu tưởng niệm Hồ Chí Minh tại thành phố Moritzburg thuộc tiểu bang Sachsen ở phía Đông  (DDR cũ).

Sự hiểu biết lẫn nhau giữa các dân tộc là một việc làm tốt, nhưng đồng thời người ta đừng bao giờ quên rằng, mình đang thương lượng với ai và đang giao thiệp (quan hệ) với chế độ nào. Trong một chuyện cụ thể mới đây tại Sachsen (tiểu bang ở phía Đông, DDR cũ) điều đáng tiếc này đã xẩy ra trong trường hợp tân đại sứ Việt Nam Đoàn Xuân Hùng và chương trình cộng tác Đức-Việt. Vì người ta hiển nhiên đang muốn xây cất mới lại một nơi hồi tưởng DDR – Cộng Hòa Dân Chủ Đức với sự tài trợ của nhà cầm quyền Việt Nam, nhằm ảnh hưởng một chiều lên lịch sử. Bên cạnh việc nhớ lại chương trình đào tạo những trẻ em Việt Nam tại Cộng Hòa Dân Chủ Đức (CHDCĐ, DDR cũ) người ta thần tượng hóa với phương tiện dân chủ hình ảnh một KẺ DIỆT CHỦNG một cách hoàn toàn thiếu phán đoán (nếu chương trình này được thực hiện như dự định).

Và câu chuyện như sau mà người ta có thể đọc nó trong tờ báo Saechsische Zeitung (SZ):

„Gần như kính cẩn“, ông Sven Goerner viết như thế trong tờ SZ ngày 19.5, ông đại sứ cầm trên tay một tấm bia rỉ đồng, nhắc lại một sự kiện cách đây gần 70 năm. Mùa hè năm 1957 Hồ Chí Minh (sau này trở thành Chủ tịch miền Bắc Việt Nam) đã đến Moritzburg gần thành phố Dresden, thăm những thiếu nhi Việt Nam sống trong ký túc xá Kaethe-Kollwitz – bây giờ lần nữa trở thành cơ quan từ thiện của giáo hội Tin Lành (Diakonenhaus) – đang được huấn luyện tại DDR lúc bấy giờ. Nhiều trẻ em trong số này về sau đã trở thành cán bộ cộng sản cao cấp tại quê hương của họ. Trong những thập niên qua thỉnh thoảng người Việt Nam lại đến thăm địa điểm này; họ tự gọi họ là người của Moritzburg („Moritzburger“). Vào thời đại CHDCĐ (DDR) một tấm bảng nhắc nhở đến cuộc viếng thăm của „Bác Hồ“, mà cho tới nay vẫn còn gọi kẻ độc tài này một cách „trìu mến“ như thế, theo lời quả quyết của tờ báo Saechsische Zeitung. Sau khi nước Đức thống nhất „nơi tưởng niệm“ này đã bị chìm vào quên lãng. Một đặc điểm của Moritzburg là thời gian gần đây người ta có những nỗ lực „tạo dáng“ để làm cho nơi này trở nên thu hút hơn.

Trong chiều hướng quan hệ Đức-Việt những nỗ lực này rõ ràng đã nhận được sự giúp đỡ có khối lượng lớn. Tân đại sứ Việt Nam và những thương gia nhà nước Việt Nam đã tuyên bố sẵn sàng giúp đỡ. Rõ ràng là chính khách địa phương và ông dân biểu quốc hội liên bang Đức, Andreas Laemmel (đảng CDU, Liên minh Dân Chủ Thiên Chúa Giáo), cũng ủng hộ dự định này. Một điều mà người ta rõ ràng hoàn toàn coi thường là Moritzburg, nơi nhiều du khách ghé thăm, rốt cuộc sẽ bị áp đặt hình ảnh của một tay DIỆT CHỦNG được vẽ vời thành „Bác Hồ“ dịu dàng, như đã từng áp dụng trong thời cộng sản Đông Đức (DDR), và hiện nay là tiêu chuẩn trong guồng máy tuyên truyền của nhà nước Việt Nam, mà phải dùng bạo lực đạt cho bằng được.

TQH (5)

Nhưng Hồ Chí Minh là ai? 

Hồ Chí Minh (đồng tác giả cuốn hướng dẫn về những cuộc nổi dậy của Cộng Sản, được phổ biến năm 1928 tại Moskau, xuất bản tại Zuerich / Thụy-Sĩ) chịu trách nhiệm chính cho những tội phạm dã man do quân đội giải phóng của ông ta gây ra, cũng như những cuộc đàn áp người khác chính kiến tại Việt Nam. Những trại giam Việt Nam tàn ác không thua những trại tù nguyên thủy ở Gulag. Cho tới nay những người khác chính kiến vẫn tiếp tục bị cầm tù. Những đồng nghiệp cùng đảng của Laemmel đã bênh vực để đòi trả tự do những Blogger đang bị giam cầm ở Việt Nam.

Phóng viên chiến trường Uwe-Siemon Netto là nhân chứng sống trong cuộc chiếm đóng thành phố Huế vào dịp Tết Mậu Thân 1968, đã phác hoạ một bức tranh về chính sách tàn sát của lực lượng „Bác Hồ“:

Khi đoàn xe nhà binh của ông Netto vào đến thành phố đã bị Việt Cộng chiếm đóng, các xe phải ngừng lại nhiều lần vì hàng trăm xác người nằm trên các con đường. Nhìn vào các vết thương người ta nhận ra rõ ràng, họ là nạn nhân của một cuộc tàn sát tập thể ngay tại chỗ; đa số là phụ nữ và thiếu nhi mặc áo lễ chuẩn bị chào đón Tết Nguyên Đán. Như ngay sau đó người ta nhận ra rằng những nạn nhân bị bắn chết còn có „phúc“, vì nhiều nạn nhân khác đã bị chôn sống. Siemon Netto đã thấy bên rìa một mồ chôn tập thể những móng tay mới sơn chồi ra   khỏi mặt đất

Mặc dầu vô cùng tàn ác Việt Cộng vẫn không chiến thắng về mặt quân sự. Làm thế nào để những kẻ thất bại về quân sự cuối cùng lại là kẻ chiến thắng, và toàn nước Việt Nam bị thống nhất dưới cái roi của cộng sản?.

Đó là chiến thắng của sự tuyên truyền mà họ đã đạt được nhờ những người bên Tây Phương sẵn lòng giúp đỡ. Đây là chiến tranh đầu tiên được thắng không vì lý do quân sự mà được quyết định bởi mặt trận truyền thông.
Những trí thức Tây Phương như John Kenneth Galbraith, Jean Paul Sartre hay người Tây Đức tuyên truyền cho Việt Cộng là Erich Wulff, – năm 1968 đã không gia nhập đảng Cộng Sản Đức để khỏi mất việc tại trường đại học Hannover -, đã tạo ảnh hưởng quyết định lên công luận, trong đó họ đã làm lơ một cách mù quáng những tội ác của cộng sản, và mang những tội ác của Mỹ (dĩ nhiên cũng có) vào trung tâm dư luận, nhưng lại không dẫn chứng rằng, đây không phải là nguyên tắc của Mỹ, nhưng là những sự vi phạm của họ.

Mặt trận truyền thông vẫn tiếp diễn cho tới ngày hôm nay.

Trong Wikipedia của Đức người ta không tìm thấy một chữ nào về những tội ác của Việt Cộng, nhưng lại có một chỉ dẫn về những sinh viên vào năm 1968 xuống đường cùng hô: Hồ, Hồ, Hồ Chí Minh, và nâng cao bức hình của kẻ đại sát nhân như Pol Pot và Mao.

Kế hoạch gì đang được dự tính ở Moritzburg ?

Hậu quả sau cùng là sẽ biến thành một nơi tuyên truyền mới ở Moritzburg. Huy hiệu DDR dự tính sẽ lại được treo lên; những bức hình kỷ niệm về viện đào tạo thiếu nhi đã được ông thị trưởng lấy ra từ kho lưu trữ và trao cho Diakonenhaus. Những hình ảnh này sẽ được triển lãm. Người ta không đọc và nghe thấy những nhận định có tính cách phê phán. Nhưng ngược lại „vương miện“ của kế hoạch này là sáng kiến „tuyệt vời“ của một nhà tài trợ giàu kếch xù từ Việt Nam: Những bức hình này nên được triển lãm trong một căn nhà nhỏ bằng gỗ theo kiến trúc Việt Nam. Rốt cuộc là hồi đó „Bác Hồ“ cũng đã ở trong một túp lều bên cạnh dinh chính phủ, theo ý muốn như thế của Hồ Chí Minh. Nếu dự định này mà thật sự được thực hiện với nguồn tài trợ của nhà nước Việt Nam thì người ta có thể nói rằng đây là hình thức sùng kính những kẻ độc tài.
Và nếu dự án này được thực hiện nhanh, thì người ta có thể dùng ngày kỷ niệm 70 năm Hồ Chí Minh đến thăm Moritzburg là ngày khánh thành. Như thế đây sẽ là „màn“ trình diễn hoàn hảo do bộ máy tuyên truyền của nhà nước Việt Nam đưa ra. Cho tới bây giờ chưa có tiếng thét to công khai nào cả. Chỉ có một nhóm nhỏ những cựu thuyền nhân Việt Nam (Boat-People) chống lại vụ  „Skandal“

( „scandal“ ) này.
Đây sẽ là một thử thách cho nền dân chủ của chúng ta, xem có làm nổi để ngăn chặn được dự án qua hình thức này hay không. Bởi vì điều này đi ra xa ngoài nguyện vọng đúng đắn của sự cảm thông lẫn nhau giữa hai dân tộc và hợp tác Đức-Việt.

# Ở đây bạn có thể hỗ trợ kiến nghị của các thuyền nhân:
https://www.change.org/p/bundestagsabgeorneter-andreas-l%C3%A4mmel-morit…

# Ở đây bạn có thể tìm hiểu về lịch sử thực sự của cuộc chiến tranh Việt Nam:
https://goo.gl/T1WsaL
* Vera Lengsfeld, Thu, 05/26/2016

* ©Lê-Ngọc Châu chuyển ngữ_Nam Đức, 31. Mai 2016
( Erneuerter Gedenkort für einen Massenmörder?)
Nguyên bản tiếng Đức
http://goo.gl/OfP7ze
Thư phản đối
của Liên Hội người Việt tỵ nạn tại Cộng Hòa Liên Bang Đức

chống lại dự án trùng tu khu tưởng niệm Hồ Chí Minh tại Moritzburg
Berlin, 28/05/2016
Kính gửi ông Andreas Lämmel,
chúng tôi đã chú ý đến bài viết „Theo dấu tích của Bác Hồ“ hôm 2016/05/19 đăng trên báo „Saechsische Zeitung“, trong đó thông báo rằng Đại sứ Việt Nam Đoàn Xuân Hưng ngày 2016/05/18 mong muốn khôi phục lại và mở rộng khu tưởng niệm Hồ Chí Minh trên địa hạt của hội Tin Lành ở Moritzburg. Trong báo cáo này tên của ông cũng đã được đề cập đến, và tạo ra ấn tượng rằng ông sẽ ủng hộ dự án này.
Trước tiên, cho phép chúng tôi trình bày quan điểm của chúng tôi.
Đối với những người Việt Nam đã bỏ trốn trước sự cai trị bất công và coi thường nhân phẩm con người của cộng sản Việt Nam và đã tìm thấy nơi cư trú ở Đức, thì dự án này là một sự sỉ nhục lớn và là mũi kim đâm vào vết thương cũ.
Hồ Chí Minh đã mang chủ nghĩa cộng sản theo mô hình của chủ nghĩa Stalin và chủ nghĩa Mao vào Việt Nam với tất cả quyền lực và không quan tâm đến sự mất mát, dù là mạng sống con người hay hòa bình của đất nước.
Với bên ngoài, ông đã tự phong là người cứu tinh dân tộc và là nhà cách mạng, nhưng theo đuổi các mục tiêu, biến Việt Nam hoàn toàn đặt dưới sự thống trị của chế độ Cộng sản.
Đàn áp và khủng bố hình đã gò nổi hình thức hoạt động của ông. Phương sách của ông không phục vụ cho hòa bình đất nước đã gây ra vô vàn đau khổ cho người Việt của cả hai bên.
Dưới đây là một số ví dụ:
– Tại Bắc Việt Nam, từ năm 1953 – 1956 ông đã để tra tấn khủng khiếp và giết chết hàng trăm ngàn đại điền chủ / chủ đất gồm cả các thành viên gia đình trong bối cảnh cải cách ruộng đất.
– Trong khuôn khổ chiến dịch „Trăm hoa đua nở“ từ năm 1954 đến 1960 (theo mô hình „Cách mạng Văn hóa“ tại Trung Quốc) thì những nhà văn, nhà soạn nhạc, nhạc sĩ, nghệ sĩ bị bắt tập thể và nhận được giấy cấm hành nghề. Đôi khi có đến 200.000 „đối thủ chính trị“ ngồi trong trại giam.
– Trong cuộc tấn công vào dịp Tết của Việt Cộng tại Huế (1968) bên cạnh hàng ngàn thường dân Việt thiệt mạng cũng có bốn người Đức đã bị hành hình (ba bác sĩ Raimund Discher, Horst-Guenther Krainick và vợ Elisabeth cũng như Alois Altekoester)
Trong chiến tranh Việt Nam đã có 3 triệu binh sĩ của quân đội Bắc Việt (NVA) và 1,3 triệu binh sĩ của miền Nam Việt Nam và 2-4 triệu thường dân Việt thiệt mạng. 58.220 lính Mỹ và 5.264 binh sĩ đồng minh cũng đã bị bỏ mình trong cuộc chiến.
Sau chiến tranh (30/04/1975) áp bức và khủng bố vẫn tiếp tục thống trị ở Nam Việt Nam. Những người đàn ông đã từng phục vụ dưới chính quyền miền Nam Việt Nam đã bị cưỡng bách đày đi đến các trại lao động và bị giam cầm trong các „trại cải tạo“. Vợ và con cái của họ bị trục xuất khỏi nhà của họ và bị đẩy đi đến cái vùng gọi là „vùng kinh tế mới“, nơi mà trên thực tế hầu như không có gì. Khoảng 60.000 người miền Nam Việt Nam „trái ý“ đã bị chết.
Làn sóng chạy trốn cộng sản của những người tị nạn từ Việt Nam đạt cao điểm vào những năm 1975-1982. Khoảng 500.000 người được gọi là „thuyền nhân“ („Boatpeople“ ) đã bỏ mạng trên đương vượt biển tìm Tự Do. Khoảng 1.218.000 người Việt đã trốn thoát được, và họ định cư tại hơn 16 quốc gia khác nhau.
Thưa ông Lämmel,
Tại Việt Nam chế độ cộng sản độc tài toàn trị vẫn còn thống trị cho đến ngày hôm nay, trong đó nhân quyền và Công ước Liên Hiệp Quốc chống tra tấn luôn bị xem thường liên tục
Tuy nhiên, một lần nữa nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đang cố gắng tìm cách để tôn vinh cựu lãnh đạo của họ là Hồ Chí Minh ở nước ngoài. Năm 1990, họ đã thất bại với mưu toan tôn vinh Hồ Chí Minh như một nhân cách văn hóa thế giới của UNESCO (Paris) bởi các cuộc biểu tình phản đối lớn của người Việt yêu chuộng Tự Do.
Ở Hà Nội, lăng Hồ Chí Minh theo quan điểm của chúng tôi là một vết nhơ tại Việt Nam.
Trên đất Đức, nơi mà phẩm giá con người được buộc chặt trong Luật cơ bản, không có nơi nào để tôn vinh một kẻ giết người hàng loạt hay một nhà độc tài cộng sản.
chong cong (11)
Việc kiến trúc và mở rộng khu tưởng niệm Hồ Chí Minh tại Moritzburg không chỉ là một cái tát tai cho các nạn nhân của chế độ độc tài cộng sản ở Đức, mà còn là một sự coi thường và xúc phạm sâu sắc đến các nạn nhân Việt Nam !.
Với lá thư này, chúng tôi chỉ muốn dẫn chứng “ sức nổ “ của việc tu bổ lại khu tưởng niệm ở Moritzburg liên quan đến Hồ Chí Minh.
Là nam, nữ công dân yêu tự do tại Đức, chúng tôi biết từ nguồn gốc lịch sử của chúng tôi, để đánh giá cao giá trị của các quyền con người, quyền Tự Do và công bằng. Chúng tôi nhìn thấy nó như là nhiệm vụ của chúng tôi để bảo vệ những giá trị này và tiêu biểu cho các thế hệ kế tiếp, ngay cả ở Đức cũng như ở Việt Nam.
Chúng tôi yêu cầu hỗ trợ trong chiều hướng này và chân thành cảm ơn sự chú ý của ông.
Trân trọng
Bác sĩ Hoàng Thị Mỹ Lâm
Chủ tịch Liên Hội người Việt tị nạn tại Cộng hòa Liên bang Đức e.V.
©Lê-Ngọc Châu chuyển ngữ (Nam Đức, 06. June 2016)
* Nguyên văn Lá Thư phản đối bằng tiếng Đức
Protestschreiben
gegen die Erneuerung „Gedenkort Ho-Chi-Minh“ in Moritzburg

Berlin, den 28.05.2016

Sehr geehrter Herr  Andreas Lämmel,
wir sind auf den Artikel „Auf den Spuren von Onkel Ho“  in der Sächsischen Zeitung vom 19.5.2016 aufmerksam geworden, in dem berichtet wird, dass  der vietnamesische Botschafter Doan Xuan Hung am 18.05.2016 auf dem Gelände des Diakonenhauses in Moritzburg die Wiederherstellung und Erweiterung des Ho Chi Minh Gedenkortes  wünscht. In diesem Bericht wurde Ihr Name ebenfalls erwähnt und lässt der Eindruck entstehen, Sie würden dieses Vorhaben befürworten.
Erlauben Sie uns, zunächst unsere Sicht darzustellen.
Für die Vietnamesen, die vor der kommunistischen Unrechtsherrschaft und Missachtung der Menschenwürde geflüchtet sind und Zuflucht in Deutschland gefunden haben, ist dieses Vorhaben ein großer Affront und ein Stich in die alte Wunde.
Ho Chi Minh  hatte  den Kommunismus  nach dem Vorbild des Stalinismus und Maoismus in Vietnam  mit aller Macht eingeführt und ohne Rücksicht auf Verlust, sei es Menschenleben oder Frieden des Landes.
Nach außen gab er sich als Volksretter und Revolutionär, doch er verfolgte das Ziel, Vietnam komplett unter die kommunistische Herrschaft zu stellen.
Unterdrückung und Terror prägten sein Vorgehen. Seine Maßnahmen dienten nicht dem Frieden des Landes, sondern hatten unsägliches Leid über die vietnamesische Bevölkerung beider Seiten gebracht. Nachstehend einige Beispiele:
–          in Nordvietnam ließ  er vom 1953 bis 1956 hunderttausende Groß-/ grundbesitzer samt Familienangehörigen im Rahmen der Landreform grauenvoll foltern und töten.
–          im Rahmen der „Hundert Blumen Kampagne“ vom 1954 bis1960 (nach dem Vorbild der „Kulturrevolution“ in China) wurden Schriftsteller, Komponisten, Musiker, Künstler u.v.m. massenhaft verhaftet und erhielten Berufsverbot. Zeitweise saßen bis 200.000 politische Gegner im Straflager ein.
–          Bei der Tet-Offensive des Vietcongs in Hue (1968) wurden neben tausenden getöteten vietnamesischen Zivilisten auch vier Deutschen exekutiert (drei  Ärzte  Raimund Discher, Horst-Günther Krainick und seine Ehefrau Elisabeth  sowie  Alois Alteköster).
Im Vietnamkrieg  starben 3 Millionen Soldaten der Nordvietnamesische Armee (NVA) und 1,3 Millionen südvietnamesische Soldaten sowie 2-4 Millionen vietnamesische Zivilisten. 58.220 US Soldaten und 5.264 verbündete Soldaten waren ebenfalls im Krieg gefallen.
QMOK (4)
Nach dem Kriegsende (30.04.1975) herrschten weiterhin Unterdrückung und Terror in Südvietnam. Männer, die unter der südvietnamesischen Regierung gedient haben,  wurden in Zwangsarbeits-  bzw.  Umerziehungslager  deportiert und eingesperrt. Deren Frauen und Kinder wurden  aus ihren Wohnorten in  sogenannte „ neue ökonomische Zonen“ verbannt, wo sie praktisch vor dem Nichts standen.  Ca. 60.000 unerwünschte Südvietnamesen kamen ums Leben. Die daraus folgende Fluchtwelle aus Vietnam erreichte den Höhepunkt in den Jahren 1975-1982. Etwa 500.000 sogenannte „Boatpeople“ kamen auf ihrer Flucht  im Meer um. Rund 1.218.000 Vietnamesen gelang die Flucht, und sie ließen  sich in über 16 verschiedenen Ländern nieder.
Sehr geehrter Herr Lämmel,
in VN herrscht bis heute noch das totalitäre kommunistische Regime, in dem die Menschenrechte und die UN-Antifolterkonvention konsequent ignoriert werden.
Die vietnamesische kommunistische Regierung  versucht dennoch immer wieder ihren damaligen Führer Ho Chi Minh  im Ausland zu glorifizieren. 1990 scheiterte sie mit dem Versuch,  Ho Chi Minh als Persönlichkeit der Weltkultur zu ehren, bei UNESCO (Paris)aufgrund des massiven Protestes der Freiheit liebenden Vietnamesen.
In Hanoi ist das Mausoleum von Ho Chi Minh aus unserer Sicht  ein  Schandfleck in Vietnam.  Auf Deutschem Boden, wo die Würde des Menschen im Grundgesetz verankert ist, gibt es keinen Platz für die Ehrung eines Massenmörders bzw. eines totalitären, kommunistischen Diktators.
der Ausbau des Ho Chi Minh-Gedenkortes in Moritzburg sind nicht nur eine Ohrfeige für die  Opfer der kommunistischen Gewaltherrschaft in Deutschland, sondern auch eine Missachtung und tiefe Beleidigung gegenüber den vietnamesischen Opfern.
Mit diesem Schreiben  möchten wir Sie auf die Brisanz der geplanten Herrichtung des Gedenkortes in Moritzburg im Zusammenhang mit Ho Chi Minh hinweisen.
Als Freiheit liebende Bürgerinnen und Bürger in Deutschland wissen wir aufgrund unserer geschichtlichen Herkunft die Werte der Menschenrechte, Freiheit und Gerechtigkeit sehr zu schätzen. Wir sehen es als unsere Pflicht an, diese Werte zu verteidigen und sie den nachfolgenden Generationen vorzuleben, sowohl in Deutschland als auch in Vietnam.
Wir bitten Sie hierbei um Unterstützung und bedanken uns recht herzlich für Ihre Aufmerksamkeit.
Mit freundlichen Grüßen
Frau Dr. med. Hoang, Thi My Lam
Vorsitzende des Bundesverbandes der vietnamesischen Flüchtlinge in der Bundesrepublik Deutschland e.V.

Advertisements

Eine Antwort zu “Chống dự án trùng tu

  1. Cám ơn các bạn đã gởi đến tôi nhiều bài viêt hay, thông tin bổ ích!

Hãy ghi ý kiến, thắc mắc của bạn vào đây:

Trage deine Daten unten ein oder klicke ein Icon um dich einzuloggen:

WordPress.com-Logo

Du kommentierst mit Deinem WordPress.com-Konto. Abmelden / Ändern )

Twitter-Bild

Du kommentierst mit Deinem Twitter-Konto. Abmelden / Ändern )

Facebook-Foto

Du kommentierst mit Deinem Facebook-Konto. Abmelden / Ändern )

Google+ Foto

Du kommentierst mit Deinem Google+-Konto. Abmelden / Ändern )

Verbinde mit %s