Đàn áp dân

Hôm nay ngày 22-06-2018, lúc 16g, 2 công an Đức Trọng (Lâm Đồng) tên Minh và Thịnh đến nhà chánh trị sự Hứa Phi đưa giấy mời lên xã làm việc. Chánh trị sự là một chức sắc Cao Đài chân Truyền và là thành viên Hội đồng Liên tôn Việt Nam.
Sau đó, lúc 19g, Chánh trị sự Hứa Phi đang ăn cơm tối thì có người kêu cửa, xưng tên là Long, công an xã Hiệp Thành, xin vào gặp để nói rõ về giấy mời. Chánh trị sự mở cửa thì bị một đám đông hàng chục công an và côn đồ xông vào, trùm đầu, đánh rất dã man. Khi Chánh trị sự bất tỉnh thì bọn này cắt râu của ông và còn hăm dọa gia đình.
Hành động này không khác gì hành động của bọn công an côn đồ quận I Sài Gòn đối xử với những công dân bị nghi biểu tình rồi bị bắt về Vườn Tao Đàn hôm 17-06-2018.
Cộng sản+công an VN không phải là người Việt Nam.
Cộng sản+công an VN không phải là người.
Cộng sản+công an VN là quỷ hiện hình.

Chiều thứ Hai, 18/06/2018, Long ngồi ghế và gục xuống, đến giờ hồ sơ “rải truyền đơn” vẫn chưa có chỉ đạo mới từ lãnh đạo thành phố.
Chị Vẽ sau khi đã tụt quần thì vẫn chưa mặc lại. Sau khi kêu gào mình không vi phạm, chị mệt và ra ghế đá sau cánh cửa sau của đồn công an nằm. Chiếc quần màu xanh chỉ để hờ đúng chỗ cần để. Mấy tay công an phường Bến Nghé đã không dám “cưỡng chế” cái quần vì sợ xui.
Lúc chị Vẽ còn bên trong đang chống cự việc mình đã ký vào tất cả giấy tờ thú tội, tôi và Long bị cho ra chiếc ghế đá ngồi. Long bảo, điều 88 đã “xác định” cho mình.
Tôi cay đắng. Ở một thể chế mà thằng làm nghề quảng cáo treo tấm pano yêu Đảng thì đúng luật còn người phát thông tin về biểu tình, vốn được hiến định lại bị khép tội là một điều không công bằng.
Tôi được một cớm an ninh quát vào làm việc. “Mày chống đối thì tao cho mày đi”, ông vừa nói vừa kêu thằng công an Lê Nguyễn Ân đưa sấp hồ sơ của tôi và ký vào.
“ Tôi không chống đối anh. Sao các anh cứ nói không chính xác vậy”, tôi lại tỏ thái độ. Với tôi, họ chỉ dùng đúng hai từ chống đối và không hợp tác.
Trước đó, một an ninh đã đến và chụp hình tôi lúc đang ngồi cùng Long ở ghế đá. Cũng người này, mặc thường phục đã cảnh báo tôi hồi sáng nếu không hợp tác sẽ cho vào Trung tâm của Sở Lao động Thương binh xã hội.
Những đợt biểu tình trước, việc người không khai tên hon sẽ đưa vào trại tâm thần, phục hồi nhân phẩm đã nhiều. Điển hình là cụ Trí Hải, người chơi violin tại các cuộc biểu tình cũng đã bị đưa vào trại phục hồi nhân phẩm và may thay đã được cứu. Sau đó, trở thành vấn đề bị coi là vi phạm nhân quyền ơ Việt Nam.
Tôi đang sống giữa một đám âm binh, khả năng tới sẽ được đưa đi mút mùa 3 tháng vì không mang theo giấy tờ tuỳ thân.
“Đúng là tôi không mang theo giấy chứng minh nhân dân nhưng tôi không vi phạm”, tôi nói với cớm công an.
“Anh là nhà báo (lúc này họ đã biết tên và nghề nghiệp của tôi – phần 4 chưa viết được) thì anh phải biết nghị định 67, công an có quyền kiểm tra giấy tờ người dân”, cớm nói luật.
“Nhưng quy định đó kiểm tra người vi phạm pháp luật. Tôi không vi phạm sao anh kiểm tra rồi kết luận tôi không mang theo giấy tờ. Hơn nữa, muốn kiểm tra phải theo chiến dịch và có giấy của lãnh đạo, giấy anh đâu mà kiểm tra tôi rồi nói tôi không có giấy?”
“Không nói nhiều. Đối tượng chống đối sẽ bị xử lý”, vị cớm với cái bụng phệ, cặp mắt kiếng tỏ vẻ trí thức đang lồng lộc đỏ quạch trong một thân thể thiếu thước tất.
Ký xong hồ sơ của tôi, tên an ninh Lê Nguyễn Ân đáng ghét làm thủ tục lần cuối, niêm phong chiếc iPhone của tôi. Lần đầu trong ngày hắn tiến lại gần tôi và nói hãy xem niêm phong và ký vào.
Tôi nói tôi không ký bất cứ thứ gì. Hắn nói: “Tuỳ anh” rồi đọc ra rả chữ hắn viết mà tôi đã không còn nhớ gì.
Xong. Số phận an bài, tôi đứng bên lề đường Nhà thờ Đức Bà biểu thị lòng yêu nước ôn hoà. Tôi chụp hình, livestream nơi công cộng nhưng bây giờ tôi bị đưa vào trường giáo dưỡng phục hồi nhân phẩm.
Tôi thấy mình giống nhân vật Nguyễn Hữu Vũ trong tiểu thuyết Đồi Fanta. Hữu Vũ chỉ vì đi tìm cha mình mà bị cộng sản bắt đi trong đợt truy quét trẻ lang thang, sau đó phải đi cải tạo trong 3 năm. Ồ, tôi may mắn hơn Hữu Vũ của Đồi Fanta chứ, vì nay là tháng 6, đến tháng 10 sẽ ra trại. Trời ơi, 3 tháng nữa, tôi thành cái gì trời?
Tôi cố nhắm mắt và lại nhép bài Kinh khổ của Trầm Tử Thiêng: “Xin cho me, một giờ im kinh động… người sẽ về dù rách áo tả tơi”.
Canh chừng chúng tôi lúc này là một bảo vệ dân phố còn trẻ, tướng cao, da trắng. Canh Long, người bị theo dõi đặc biệt là một an ninh tên Bi.
Bi mập, dùng cùng lúc điện thoại iPhone 8 plus và 6s. Trong khi anh bảo vệ dân phố xài iPhone 6 plus. Họ trao đổi vấn đề có nên mua iPhone X lúc này không vì giá đang hạ. Nhưng câu chuyện sau sự giàu sang ấy lại trở về thực tại.
Thực tế, Bi đã xin nghỉ việc và đang học lái xe tải. Tuy nhiên, sếp Bi chưa duyệt mà còn dũa cậu te tua. “Cả lương và phụ cấp giờ chỉ 4,7 triệu, sao sống nổi ở đất Q.1?”, Bi than vãn về mức lương bèo bọt của mình.
Cậu bảo vệ dân phố thì nói, lương càng ngày càng thấp nên lính trốn hết. Bi liệt kê cơ quan mình đang có 4 người xin nghỉ, trong đó có cậu.
“Sao nói xin về lái xe cho Tỉnh Uỷ Bình Phước tháng 7 triệu? Đi được thì đi đi, than hoài”, anh bảo vệ dân phố nói với Bi.
Trước đó, một bảo vệ dân phố khác, trước ca trực của anh này đã nhìn một cô bé sinh năm 1991 như quái vật chỉ vì cô nói thu nhập của mình là 14 triệu đồng/tháng. “Mình làm ngày đêm muốn chết chỉ hơn 2 triệu. Cỡ đó sao xài hết?”, anh dân phòng ngạc nhiên.
Gần 6 giờ, tôi bước ra khỏi đồn công an Bến Nghé. Như vậy là tôi đã ở trong này được 23 tiếng đồng hồ. Lần này, một đi ba tháng sau quay lại, hy vọng tôi còn là một con người.
Dòng xe Sài Gòn sau cơn mưa chiều vẫn hối hả. Xa u oát của công an gồm 2 an ninh đằng trước và 2 thanh niên xung phong kè tôi phía sau lao ra Tôn Đức Thắng để về Bình Triệu… phục hồi nhân phẩm.
Họ vòng qua D2 và ngạc nhiên khi đường đã đổi tên. “Có đăng báo”, an ninh bên phải nói. Nhưng tất cả đều ngạc nhiên, trong đó có tôi. Càng ngạc nhiên hơn khi nó mang một cái tên của một thằng cha lạ hoắc không thấy trong lịch sử.
Tôi tự hỏi, đất nước bao giờ thay tên? Và thứ cần thay tên gấp là cái thành Hồ này nè.
Chỉ vào một con hẻm trên quốc lộ 13, tay an ninh đang lái xe chỉ hướng vào nhà hắn vừa xây xong hơn một năm. Giá của nó gồm đất và nhà gần 4 tỉ mà hắn gọi vui là 4T.
Cơ sở Bảo trợ xã hội nằm trên đường Bình Lợi, quận Bình Thạnh, bên kia đường rày xe lửa nếu nhìn từ đường Phạm Văn Đồng. Buổi chiều, nơi này khá yên ắng.
2 thanh niên xung phong kêu tôi xuống xe và vào phòng tiếp nhận. Một người đàn ông mặc quần tà lỏn nhìn tôi gằm gừ như tội phạm. Sau khi kêu tôi ngồi, hắn ta ngước lên hỏi an ninh hồ sơ về tôi. Tên an ninh nói là nợ. Người đàn ông mặt tròn tà lỏn nói phải làm gấp không cho nợ hồ sơ nữa. Rồi tất cả họ đi ra ngoài.
Tôi chú ý tấm bảng theo dõi người đang bị quản lý. Bao gồm thanh niên nam – nữ, trẻ em nam – nữ, người già tàn tật và người Campuchia được viết chữ màu đỏ để không trùng với màu xanh của số liệu khác.
Tôi chú ý đến thanh niên Nam, nơi mà tôi sắp nhập trại. Hiện phòng 11 có 12 người, phòng 12 có 11 người và phòng 13 có 2 người, tổng số là 25 và tôi sẽ là người thứ 26.
Vấn đề tôi quan tâm và lo lắng là sẽ vào đâu? Hy vọng là cái buồng giam đang có 2 người.
Lãnh đạo cơ sở bước vào cùng một an ninh và 2 tên thanh niên xung phong. Lãnh đạo trung tâm là một người đàn ông nhỏ con, giọng Nghệ An. Người nhỏ nhưng mắt rất to, hỏi tôi tên gì.
Dương. Làm báo. Người Tây Ninh.
“Làm báo à? Làm ở đâu? Tôi cũng mới từ kênh 24h qua nè?”, ông lãnh đạo trung tâm nói.
Tôi cố nhớ kênh 24h nó nằm đâu nhưng không biết là nó ở đâu nên nói: làm gì có kênh 24h, chỉ có 60 giây chứ làm gì có 24h.
Mấy người kia phụ hoạ, kênh VTV24 á. Tôi ồ một cái rõ to. Hoá ra đây là người của VTV24 à.
Ông lãnh đạo trung tâm lại hỏi tiếp, biết anh Minh Quang của VTV24 không. “Anh ta tên Quang Minh chứ không phải Minh Quang”, tôi nói và nhắc tên trước đó là Lê Bình chủ xị.
Ông lãnh đạo lại hỏi làm báo sao vào đây, biểu tình à?
Tôi gật đầu.
Ông ta xem hồ sơ. Trên hồ sơ chỉ để tên đối tượng nam khoảng 35 tuổi không nơi cư trú, nên ông lãnh đạo trại… không nhận.
Ông viết rõ lý do không nhận và tiễn tôi cùng nhóm an ninh ra về. Lên xe, trước cửa trung tâm, tay an ninh lái xe hỏi tôi có tiền trong túi không. Tôi nói có, hắn ta nói sẽ thả tôi ơ đây rồi đón xe ôm về nhà. “Ai mà chứa ông”, hắn nghiêm nghị.
Người bên trái nói khoan, phải xin ý kiến lãnh đạo. “Alo, cá về”. Hắn quay xuống tôi, vậy về đi. “Nhưng cái iPhone tôi đâu?”, tôi hỏi.
Hắn lại alo hỏi cái iPhone. Nó đang niêm phong trên phường Bến Nghé. Tôi muốn lấy thì ra đó nộp phạt.
Xuống xe.
Chiếc xe u oát của công an mất hút. Đường Bình Lợi hai bên là cây xanh đang âm u sau cơn mưa chiều.
Tôi được tự do sau 32 giờ bị câu lưu vì…. livestream.
Điều đau lòng nhất, khi về xem cái livestream, chỉ có 65 lượt xem từ lúc bắt đầu. Giá hơi chát.
Nhưng chát hơn, cái iPhone đã vỡ kính, rồi còn đang ơ phường. Trong lúc mặt mày bầm giập, ứa gan khi đọc comment của ông Hoàng Lê Hoàng Trọng:”bị bắt rồi hả em?

Hãy ghi ý kiến, thắc mắc của bạn vào đây:

Trage deine Daten unten ein oder klicke ein Icon um dich einzuloggen:

WordPress.com-Logo

Du kommentierst mit Deinem WordPress.com-Konto. Abmelden /  Ändern )

Google+ Foto

Du kommentierst mit Deinem Google+-Konto. Abmelden /  Ändern )

Twitter-Bild

Du kommentierst mit Deinem Twitter-Konto. Abmelden /  Ändern )

Facebook-Foto

Du kommentierst mit Deinem Facebook-Konto. Abmelden /  Ändern )

Verbinde mit %s