Dĩ Hoà Vi Quý

Trần Xuân Thời

Thái độ của bậc trượng phu, đầu đội trời chân đạp đất, làm việc quang minh chính đại, ngồi không quên nhà, đi không quên nước, thì dù có bị phê bình, cũng chẳng có gì làm cho tinh thần nao núng. Nếu làm việc quang minh chính đại mà đươc hoan hô thì đó là một niềm an uỉ vì có người đồng hành, nhưng không vì thế mà trở nên tự mãn. Ngược lại, nếu bị phê bình thì cũng nên suy nghĩ mà chớ buồn phiền. Ai khuyên ta mà khuyên phải là bạn ta. Ai chê ta mà chê phải là thầy ta. “Tam nhân đồng hành tắc hữu ngả sư”. Trong cái rủi có cái may như lái ông thất mã, nhờ đó mình hiểu thêm về thế thái nhân tình, tích luỹ kinh nghiệm để mưu cầu đại cuộc.
“Giả thử đường đời bằng phẵng cả, anh hùng haò kiệt có hơn ai”. Chướng ngại ở đời là nấc thang cho kẻ anh tài, kho tàng cho người khôn khéo. Trong hoàn cảnh nước mất nhà tan, gần 3 triệu dân Việt đã tái tạo đời sống mới tại hải ngoại. Hãy xem đó như môt cuôc du học bất đắc dĩ, không thông qua một thử thách naò về sinh ngữ , trình độ văn hoá, chỉ cần sự quyết tâm ra đi tìm tự do dù phải vượt bể, trèo non, lên ghềnh xuống thác, để lánh nạn Cộng sản trước sự đón tiếp đầy tình người cuả thế giới tự do. “Có gió cả mới hay cây cứng, không đường dài nào biết ngựa hay”!
Không oán thiên, vưu nhân là đạo lý thường tình của nhân thế. Cố gắng lãnh hội nghịch cảnh một cách khôn kheó, tương kế tựu kế, bổ khuyết thành ưu, để mưu cầu phúc lợi chung cho nhân quần xã hội với thái đô kiên cường “Phú qúy bất năng dâm, bần tiện bất năng di, uy vũ bất năng khuất”.
Đối với người Viêt quốc gia không phỉ báng trong lời nói hay ác độc trong hành động. Phỉ báng, hành động ác hiểm chỉ là hạ sách, vì không có khả năng naò khác như các chế độ độc tài, chỉ biết đàn áp vì không có khả năng thuyết phục. Ra tay ác hiểm sẽ tạo nên ảnh hưởng dây chuyền, oan oan tương baó, dễ rơi vaò mê lộ, tâm hồn sẽ bị xao xuyến. Mỗi khi tâm động, thì con người thường mất bình tỉnh cũng như một khi đã nổi cơn điên thì “Người khôn hoá dại, người hiền hoá ngu”. Phản ứng vụng về, cơ hội thành công sẽ giảm bớt và rất dễ chuốc lấy thất baị.
‘Thất bại là mẹ thành công” là kim chỉ nam cho những ai có lý tưởng. Bậc trượng phu (gentlemen) thuờng lấy đức mà xử thế, lấy trí mà mở rộng tầm mắt nhân sinh, lấy nhân làm nguyên động lực thúc đẩy hành động. “Nhân giả vô địch”, người có lòng nhân không ai thắng nỗi, nhằm xây dựng, giải hoá xung khắc trong công tác xây dựng xã hội lành mạnh. Sự xung khắc có thể do quan niệm lêch lạc về các về vấn đề xảy ra trong xã hội. Ông nói gà, bà nói vịt. Nhận chân thành giả, lộng giả thành chân, hụp lặn trong cõi vô minh. Mỗi khi con người nhìn sự đời, “mờ mờ nhân ảnh như người đi đêm”, thì rất dễ ngộ nhận, có khi biến bạn thành thù, biến thù thành bạn, biến gà thành caó: “In the night, imaging some fear. How easy is a bush supposed a bear.” Câu chuyện thấy bói xem voi của Ấn độ hơn ba ngàn năm về trước đã là dụ ngôn thể hiện cái nhìn phiến diện về đời người, người ở đời và thế sự.
Ngày nay, khi nghĩ về sự xung đột giữa chính, tà thì chúng ta thường nghĩ tà không thể thắng chính.

Điều naỳ được chứng minh rõ rệt qua lịch sử. Từ cuộc cách mạng vô sản năm 1917 tại Nga sô đến cuối thập niện 1980, có thể nói chế độ Cộng sản chiếm gần ½ thế giới. Sau năm 1990 chỉ còn lại 4 nước Công sản.

Vì chế độ Cộng sản đi ngược lại tiến trình nhân bản hoá cuả nhân loại, không tôn trọng tự do, dân chủ, nhân quyền là những quyền bat kha xam pham (inalienable rights) của nhân lọại. CNCS là cơn ác mộng của nhân loại nên dần dần bị đào thải.
Tinh thần duy vật của chủ nghĩa CS khiến cho con người mất dần nhân tính (humanity).

Thiếu nhân, nghĩa, người xem người như chó sói, không có tình thương và giúp đở tha nhân vì quyền lợi đảng phái, chủng tộc mà dồn thế nhân vaò tình trạng diệt chủng. Nếu không có Hoa kỳ cứu giúp thì Hán tộc đến nay chưa chắc thoát khỏi ách cai trị của đế quốc Nhật. Thế mà Tàu Cộng vô lương tâm dùng phương pháp bá đạo nên thế giới Cộng Sản đã bị nhân loại ruồng bỏ, điạ bàn hoạt động ngaỳ càng bị thu hẹp. Chiến dịch dùng độc trùng Vũ Hán, nhằm tận diệt thế giới tự do, để bành trướng đế quốc Công sản là chiến dịch tự sát (a suicide mission) khiến cho thế giới kinh tởm chủ nghĩa CS vô thần.
Trong nỗ lực quang phục quê hương, người Viêt quốc gia chân chính có chung môt mục đích tái lập tự do, dân chủ, nhân quyền cho Việt Nam, nhưng phương thức đấu tranh đôi khi dị biệt.

Phương thức đấu tranh dị biệt không phải là mâu thuẫn hay tương khắc. Đường naò cũng đến La Mã, miễn là các đoàn thể biết tôn trọng lẫn nhau, biết phân công, phân nhiệm trong công tác đấu tranh thay vì ôm đồm nhưng không đủ khả năng về nhân tài, vật lực. “Ai ôm nhiều thi ôm không chặt – qui beaucoup embrasse, mal étreint”.

Chiến thuật, chiến lược có thể thay đổi, biến hoá linh động tuỳ hoàn cảnh và thời gian, nhưng tốt nhất là tránh áp dụng những phương thức bá đạo để tranh dành ảnh hưởng giữa các đoàn thể quốc gia.
Ngoài vấn đề Quốc Cộng, cộng đồng chúng ta có hằng trăm đoàn thể lớn, nhỏ đang hoạt động thể hiện tinh thần “Quốc gia hưng vong thất phu hữu trách”.

Trải qua 45 năm thử thách, có đoàn thể cũ mai một, có đoàn thể mới xuất hiện. Nhiều người thành tâm biết chọn mặt gởi vàng, luôn nói lên lời công đạo thay vì gán cho các đoàn thể đấu tranh là “hoang tưởng” hay “tự sướng”.
Thực ra thì nhiều đoàn thể sinh họat thể hiện tinh thần tự do lập hội trong các quốc gia dân chủ, không có vấn đề độc quyền lập hội, để bóp nghẹt quyền tư do tư tưởng của người dân như chính sách của các nước độc tài Cộng sản Bắc Hàn, Cuba, Tàu Cộng và Việt Nam. Quyền lập hội là một trong những quyền bất khả tương nhượng (inalienable rights) của con người, chứ không phải do chính quyền ban cho. Chính quyền có nhiệm vụ bảo vệ và không được xâm phạm.
Tại Hoa Kỳ và các quốc gia tự do các quyền bất khả xâm phạm nầy được Hiến Pháp bảo vệ. các quyền tự do dân sự (civil liberties) được Hiến Pháp Hoa Kỳ bảo vệ qua “ Bill of Rights” và ngăn cấm chính quyền không được xâm phạm như quyền tự do ngôn luận (freedom of speech), tự do lập hội (freedom of association), tự do tôn giáo (freedom of religion), tự do hội họp (freedom of assembly), tự do được phán xét công minh (right to a fair trial), quyền thủ đắc tài sản (right to own property) …
Muốn dân chủ hoá một nước độc tài đảng trị, chúng ta nỗ lực truyền thông đến quẩn chúng những quyền tự do căn bản qua các lãnh vực văn hoá, xã hội, kinh tế, chính trị … nhờ các phương tiện truyền thông, truyền hình, internet mà chế độ CS cho là các lực lượng thù nghịch.
Các nước CS không xem hạnh phúc của người dân là quan trọng. Điều quan trọng đối với họ là thâu tóm tài nguyên quốc gia để làm gia sản cho cán bộ và đảng CS, để đảng có taì nguyên cai trị muôn đời, không bao giờ muốn thay đổi từ độc tài qua dân chủ. “Tài tụ tắc dân tán”. Không quân phân tài sản quốc gia cho toàn dân là một trong những nguyên nhân khiến quần chúng oán ghét chế độ CS vô thần. Trong thập niên 1960-70, đảng CS Hà Nôi ký thác hằng ngàn tỷ USD tại nhà Bank ở Thuy sĩ để chuẩn bị chiến tranh xâm lăng miền Nam trong lúc nhân dân miền Bắc chạy ăn từng bửa toát mồ hôi.

Làm thế nào để hoà giải Cộng Hoà và Dân Chủ?

Việc nầy lớn nên rất khó quản. Tuy nhiên, tuỳ cách nhìn mà chúng ta có thể dĩ hoà vi qúy trong việc ủng hộ. Nếu chúng ta nhìn chính sách của CH hay DC là mục đích thì khó hoá giải. Tuy nhiên, nếu nhìn chủ trương CH hay DC như là phương tiện để giúp công tác đấu tranh cho Viêt Nam được tự do, dân chủ thì đa số người Việt trưởng thành tại hải ngoại hiện nay ủng hộ chủ trương của đảng CH dựa trên các yếu tố khách quan như chính sách đối ngoại của các đảng và tâm lý quần chúng thể hiện qua lịch sử, baó chí, truyền thanh, truyền hình đang diễn tiến trong mùa bầu cử 2020.

Nếu xem chính sách CH hay DC như là phương tiện thì chúng ta dễ ứng phó, linh động hơn nên ít gây xung khắc. Nghĩa là chính sách naò phù hợp cho mục đích đặc thù của chúng ta hầu có thể giúp mang laị tư do dân chủ cho Việt Nam thì chúng ta tạm thời hổ trợ.

Phản ứng của cá nhân có thể giúp lượng định hành vi do tự lợi hay vì công ích. Nếu vì tư lợi cho cá nhân hay phe phái thì “Tài tụ tắc dân tán”. Ngược lại vì công ích và phúc lợi chung thì “Tài tán tắc dân tụ”.

Tài đây chẵng những là tài vật mà còn là khả năng, tâm hồn, thiện chí, sự dấn thân.
Những gì mang lại hữu ích chung nhân quần, xã hội, quốc gia, dân tộc là chính nghĩa như chính nghĩa xây dựng dân chủ cho Viêt Nam. Dĩ hoà vi qúy để phục vụ chính nghĩa là niềm mong ước chung của tất cả chúng ta, những người Viêt quốc gia vậy.
Trần Xuân Thời

Hãy ghi ý kiến, thắc mắc của bạn vào đây:

Trage deine Daten unten ein oder klicke ein Icon um dich einzuloggen:

WordPress.com-Logo

Du kommentierst mit Deinem WordPress.com-Konto. Abmelden /  Ändern )

Google Foto

Du kommentierst mit Deinem Google-Konto. Abmelden /  Ändern )

Twitter-Bild

Du kommentierst mit Deinem Twitter-Konto. Abmelden /  Ändern )

Facebook-Foto

Du kommentierst mit Deinem Facebook-Konto. Abmelden /  Ändern )

Verbinde mit %s