Cho Nhau Trọn Đời

Như một lời Tạ Ơn Thiên Chúa,

nhân Sinh Nhật thứ Chín Mươi

Trần Phong Vũ

Đâu rồi Mùa Xuân cũ?

Nhạt nhòa cánh nhạn bay,

Thiên An, đồi xưa đó

Đôi mình tay trong tay

Em, môi hồng má đỏ

Làn tóc vờn chân mây

Mây hay là hương tóc?

Để hồn anh ngất ngây

Em ơi, Em còn nhớ

Bên đường lá vàng bay

Nha Trang, ngày xưa đó

Cho tình mình đắm say

Nhớ Sàigòn hôm ấy

Em/Anh, tay cầm tay

Sánh vai lên Bàn Thánh

Đón Ân Tứ của THÀY.

Và tháng năm tiếp nối

Sáu đứa con một bày

Em cô đơn vượt cạn

Ngu ngơ! Anh nào hay?

*

Rồi một ngày, đất khách

Mắt Em như dại ngây!

Em nhìn Anh xa vắng!

Như trốn gió theo mây!?

Hồn nhiên như Thiên Sứ

Em cười. Ôi thơ ngây!

Nghe trong tim giá buốt

Trôi vào mộng đêm nay

Trầm mình trong biển nhớ

Vật vã giữa tỉnh say

Anh vừa tròn chín chục

Ta bên nhau từng ngày

Yêu Em như mùa cũ

Duyên tình, không đổi thay

Khắc ghi Lời Hôn Thệ

Mãi mãi luôn tròn đầy

Lời thề như vàng đá

Chôn chặt trong tim này

Gần Em từng giây phút

Bên Em, tháng năm hoài.

Ơn Trên thêm sức mạnh

Con cháu luôn xum vầy 

Ôi! Bao nhiêu Ân Phúc

Đong-đầy-tim-Anh-đêm-nay.

12-3-2022

Ba ngày trước sinh nhật 90

(15-3-32-VN/15-3-22-HK)